THU TÂM (DƯƠNG QUÂN ) |
THU TÂM Thu đã nghiêng trời, gió đã lay Sương thu xua lạnh đến nơi này Em ơi! phương đó đang đầm ấm Có nhớ người xa trong phút giây? Ta biết là ta rất muộn màng Như người đã lỡ chuyến đò ngang Như tình thu úa, phai màu nắng Mơ ước rơi theo những lá vàng. Ta thấy em về giữa giấc mơ Vai nghiêng, tóc xõa, nụ hôn chờ Dịu dàng thu rớt bên thềm mộng Chỉ thế thôi...làm ta ngẩn ngơ. Ta biết! Và ta chẳng dám đâu Ngàn trang thơ nhuộm tím thu sầu Khung trời tưởng tượng mênh mông quá Nên cánh chim chiều khuất bóng mau. Phương đó, em đi về với thu Mây giăng, nắng, nhạt, lối sương mù Vai kề, gối tựa, nồng chăn gối Chạnh nghĩ...lòng ta nghe nhói đau. * * * Xin cho ta gọi tiếng YÊU thầm Để dệt bài thơ mơ ái ân Mơ cuộc tương phùng trong mộng ảo Trao người tha thiết tiếng thu tâm. DƯƠNG QUÂN |
TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT
TRĂNG VIỄN XỨ
Trăng treo ảo ảnh biên đình
Trăng soi lữ khách độc hành viễn du
Trăng thề hẹn bến tương tư
Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người
(Dương Quân)
Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT
Monday, November 14, 2016
THU TÂM - THƠ DƯƠNG QUÂN
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment