TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Friday, April 17, 2026

THƯ THĂM BẠN - THƠ DƯƠNG QUÂN

 



THƯ THĂM BẠN
(Thân tặng Đồng Môn QGHC
Riêng gởi VQ.D-NTS)


Ta nghe người ở xa bên Úc
Từ ngày mất nước chạy sang đây 
........
Quên mình ngày trước làm Ông Đốc
Chấp nhận gian nan để "kéo cày" 


Phước đức Ông Bà còn để lại 
Kiếm ăn đắp đổi cũng qua ngày 
Bạn bè dăm đứa thân quen cũ 
Tản lạc phương trời chẳng gặp ai. 

Ngày tháng qua nhanh, giờ hóa lão 
Tang bồng trót gởi áng mây bay 
Nhiều khi nhớ lại thời niên thiếu 
Thầm tiếc cho đời, lỡ chí trai. 

Thuở ấy, chúng mình đầy nhiệt huyết 
Tình nhà, nợ nước gánh hai vai 
Dời non, lấp biển mang hoài bão 
"Trị quốc, tề gia" gắng miệt mài. 

Ai ngờ đất nước trùm tang tóc 
Dẫm nát quê hương gót độc tài 
Nhiều bạn bị tù, nhiều bạn khác 
Đầu xanh sớm bỏ cõi trần ai. 

Nghĩ mình? thấy thẹn cùng sông núi 
Nợ nước chưa đền, chịu đắng cay 
Ai luận anh hùng- thời vượt biển 
Xứ người trôi nổi kiếp bèo mây. 

Ta ở Miền Nam nhiều nắng hạ 
Lắm cơn bão biển thổi vào đây 
Làm rung chuyển cả trời tâm sự 
Những đợt cuồng phong cứ kéo dài. 

Ta nghe từng mảnh đời tung vỡ 
Tan tác vùi trong đám cỏ cây 
Ta nhặt những tấm tình rơi rớt 
Làm thơ đem kể chuyện vơi đầy. 

Giờ ta đi đứng không còn vững 
Bệnh hoạn theo nhau tiếp đọa đày 
Muốn đến thăm người, nhưng thật khó 
Nhớ nhau viết vội lá thư nầy. 

*** 

Thư bất tận ngôn! 
Xin chúc bạn: 
Ráng mà gầy dựng chút tương lai 
Phần ta, còn quãng đời hiu hắt 
Như khói hoàng hôn muộn cuối ngày. 

Dương  Quâ
n


Monday, April 13, 2026

TA VỀ ĐÂY - THƠ DƯƠNG QUÂN

 


TA VỀ ĐÂY
 
Ta về đây. Ta ở lại đây
Bờ khô. Bãi cạn. Bóng trăng gầy
Ai xui ta lấp vùi thân phận
Ta muốn quên mình với cỏ cây
 
Ta muốn giã từ cõi chúng sinh
Theo mây theo gió thoảng bồng bềnh
Về phương vô định, trời luân lạc
Rã cánh giang hồ, mất tuổi tên
 
Ta về đây. Ta bỏ ở đây
Đời ta, khánh tận cuộc chơi này
Tro tàn, cốt lụn, vô nhân nghĩa
Sự nghiệp không bằng chiếc lá bay
 
Kẻ khóc, người cười… nhân thế ơi!
Vô duyên mơ tưởng chuyện xa vời
Nỗi niềm thế kỷ còn nguyên đó
Ai biết chi ai, những ngậm ngùi
 
Ta về đây. Ta đếm tuổi ta
Không bằng đứa trẻ mới lên ba
Chúng sinh già cỗi từng dang dở
Chồng chất sự đời mỗi xót xa
 
Ta về đây. Ta hỏi đất đai 
Thổ Thần, Vương Trạch ở nơi này 
Quỷ ma nào ẩn trong sương lạnh
Rình rập bắt hồn ai - hại ai ?
 
Này !
Những người gian ở thế gian
Làm sao mở cửa được Thiên Đàng
Bao nhiêu hài cốt về tru tréo
Đòi nước Cam Lồ rưới giải oan
 
Ta về đây, nghe gió thở than
Cành khô, gầy guộc giữa điêu tàn 
Mùa Xuân đã mất nghìn năm trước
Còn lại hoang vu sắc úa vàng 
 
Ta về đây. Ta uống nước sông
Những khe nước nhỏ chảy xuôi dòng
Nước không chảy ngược lên triền núi
Đời lại ngược đời, bụng thế nhân
 
Ta về đây. Kết bạn với rừng
Muôn loài hoang thú đến vây quanh
Ta làm thơ tặng câu Nhân Nghĩa
Chúng chẳng hiểu gì Nghĩa với Nhân
 
Ta về đây, nghe tiếng chó tru
Đêm đêm đồng vọng giữa sương mù 
Bóng ai vất vưởng, hồn ai lạc
Ta cũng lạc đường, biết đến đâu 

Ta về đây, sống với côn trùng 
Gỗ vách ngày đêm mối, mọt xông 
Gián, nhện giăng màng kho phế liệu 
Ta như Mường, Mán ở trên rừng 

Ta về đây, làm bạn với thơ 
Chữ rơi, chữ rụng, chữ dư thừa 
Nói giùm thân phận người thua thiệt 
Gởi chút niềm riêng với nắng mưa

Ta về đây. Ta gọi: “M ơi!”
Ta thiếu M như thiếu mặt trời
Tình nghĩa chúng mình, thôi khép lại
Cũng đành. Bỏ cuộc. Cũng đành thôi.
 
Ta về đây. Rồi cũng sẽ đi
Trăm năm dài chuyến lãng du này
Ta vào mê ảo đêm trăng lặn
Trong bóng sương mờ cánh vạc bay
 
 
         Dương Quân
           6.22


Tuesday, April 7, 2026

TÂM TÌNH CÙNG TRI KỶ - THƠ DƯƠNG QUÂN




TÂM TÌNH CÙNG TRI KỶ


Hỡi tri kỷ! Có biết chăng:


- Trời đất bao la, lòng người chật hẹp
Tình chớm lên ngôi, đã vội phai tàn
Đời chưa thăng hoa, tương lai vụn vỡ
Hữu hạn kiếp người, vô tận thời gian


Ngoảnh nhìn lại, bao người vào thiên cổ
Đã lặng câm, im ắng đến tê người
Cõi vô minh, lời thỉnh cầu tuyệt vọng
Vũ trụ buồn, “hình nhi thượng” chơi vơi


Ta vẫn ngồi nghêu ngao trong bóng tối
Đợi trăng lên, chờ trăng lặn, canh tàn
Tiếng cú kêu, nhạc côn trùng ai oán
Sương đầm đìa, sầu mộng vẫn chưa tan


Ta còn lại, “thiên ban tam thốn dụng”
“Nhất đán vô thường, vạn sự hưu vong”
Ta thả nổi, đời phong trần lưu lạc
Lũ vượn người đã bán rẻ non sông


Ai cũng như nhau: “Hữu hình hữu hoại”
Nợ áo cơm, lời giáo huấn Thụ Nhân
Ta, hạt cát, giữa chập chùng sạn sỏi
Đã khiến ta mắc mướu bẫy đường trần


Nhưng chẳng hề chi. Lưới trời lồng lộng
Một mình ta, ngồi luận cổ suy kim
Ta nhớ cố tri, ta thương tiền kiếp
Ta giận đời này, lừa lọc bon chen


Biết bao kẻ, hắt hiu buồn số phận
Hãy nói KHÔNG, với hệ lụy thường tình
Ta chán lắm, cảnh “đêm dài lắm mộng”
Người cứ chờ, rồi sẽ tới bình minh


Ta bất mãn chung thân. Rồi tự hỏi:
Giá khi xưa, ta đừng có trên đời
Để khỏi vướng nhọc nhằn, mang phiền lụy
Thế gian này đỡ ô nhiễm. Lôi thôi!


Dương Quân   
5.18


Friday, April 3, 2026

MÙA ĐÔNG NHỚ - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 


MÙA ĐÔNG NHỚ
 
 
Sáng nay liếm tuyết trên môi
Đi trong băng giá chao ơi! nhớ người
Tuyết mênh mông đổ khắp trời
Mà nghe tha thiết thương đời viễn phương
 
Bao ngày tuyết phủ mù sương
Lòng lâng lâng nặng tình vương không rời
Thủy chung chỉ có một lời 
Có buồn đôi ngả ngậm ngùi lao đao
 
Ngồi ôn lại chuyện xưa sau
Nghìn năm đâu đủ cho nhau đong đầy
Đá vàng nào dễ tàn phai
Ngự trong tim ẩn thương hoài còn thương
 
Chung tình một đóa quỳnh hương
Vầng trăng đành cũng song phương giang hà
Lời thơ rạo rực trong ta
Bàng hoàng tóc đã sương pha mái đầu
 
Dẫu đời cuốn mãi về đâu 
Nghe từng giọt nhớ gối sầu ngẩn ngơ
Tuyết rơi rèm vắng bơ thờ
Đổi trao ý thắm mơ giờ phùng sinh
 
Mà nghe dày những chân tình
Nhìn xuân, tuổi rụng cho mình chờ nhau.
 
 
Hoàng Ánh Nguyệt 
(Canada, Lập Đông 2015)