
THƯ THĂM BẠN (Thân tặng Đồng Môn QGHC Riêng gởi VQ.D-NTS) Ta nghe người ở xa bên Úc Từ ngày mất nước chạy sang đây ........ Quên mình ngày trước làm Ông Đốc Chấp nhận gian nan để "kéo cày" Phước đức Ông Bà còn để lại Kiếm ăn đắp đổi cũng qua ngày Bạn bè dăm đứa thân quen cũ Tản lạc phương trời chẳng gặp ai. Ngày tháng qua nhanh, giờ hóa lão Tang bồng trót gởi áng mây bay Nhiều khi nhớ lại thời niên thiếu Thầm tiếc cho đời, lỡ chí trai. Thuở ấy, chúng mình đầy nhiệt huyết Tình nhà, nợ nước gánh hai vai Dời non, lấp biển mang hoài bão "Trị quốc, tề gia" gắng miệt mài. Ai ngờ đất nước trùm tang tóc Dẫm nát quê hương gót độc tài Nhiều bạn bị tù, nhiều bạn khác Đầu xanh sớm bỏ cõi trần ai. Nghĩ mình? thấy thẹn cùng sông núi Nợ nước chưa đền, chịu đắng cay Ai luận anh hùng- thời vượt biển Xứ người trôi nổi kiếp bèo mây. Ta ở Miền Nam nhiều nắng hạ Lắm cơn bão biển thổi vào đây Làm rung chuyển cả trời tâm sự Những đợt cuồng phong cứ kéo dài. Ta nghe từng mảnh đời tung vỡ Tan tác vùi trong đám cỏ cây Ta nhặt những tấm tình rơi rớt Làm thơ đem kể chuyện vơi đầy. Giờ ta đi đứng không còn vững Bệnh hoạn theo nhau tiếp đọa đày Muốn đến thăm người, nhưng thật khó Nhớ nhau viết vội lá thư nầy. *** Thư bất tận ngôn! Xin chúc bạn: Ráng mà gầy dựng chút tương lai Phần ta, còn quãng đời hiu hắt Như khói hoàng hôn muộn cuối ngày. Dương Quân |

