TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Wednesday, August 12, 2026

CHIỆN XÓM TUI - BÀI VIẾT HỒ XUÂN NGỌC



BÀI VIẾT CỦA HỒ XUÂN NGỌC ( EM TRAI ÚT)


1973 with Huynh Dong.
Chiện Xóm Tui (1)
   (về những người hàng xóm dễ thương của tui ở quận 10))


  Bé LAN
   Hai chú cháu cùng sàng tuổi nhau, nhưng Đông phải kêu tui bằng chú theo vai vế trong họ nội. Tuy là chú, nhưng khờ hơn thằng cháu nhiều lắm. Tui lúc đó còn đi học, khờ khạo ngu ngơ, Đông đã là trung sĩ quân cảnh vừa được thuyên chuyển từ Phú Quốc về làm công vụ ở quận 10 khu nhà tui. Mỗi cuối tuần, Đông dẫn người chú khờ khạo này đi uống bia miễn phí ở các quán bia ôm trong khu vực. Các chủ quán đâu có...ngu mà tính tiền, bộ muốn đóng cửa quán chắc?
   Một hôm, khi chú cháu uống đã ngà say. Đông hỏi:
   - Chú Út lác...ý quên. Chú Út có bồ chưa?
   Mèn đét ơi...tui có tật hơi biếng tắm nên lâu lâu cũng bị...lác sơ sơ. Nói có thần…Tài làm chứng, tuần nào cũng tắm…một lần chớ đâu có phải là hỏng tắm? Ở nhà nói nhỏ nhau nghe cũng hỏng sao. Ai đời, đương ngồi giữa nơi thanh thiên bạch nhật, bên cạnh có mấy người đẹp bia ôm đương đá lông...chân với chú nó, mà nó lại khai báo rõ ràng...đời tư của tui. Thiệt là thằng cháu trời đánh.... Vuốt giận, tui trả lời:
   - Thì cũng có một cô bồ mới quen gần nhà. Có gì hong?
   - Hun hít gì chưa?
   Mèn ơi, tui mới xuất chùa chưa bao lâu(tui xuất gia vài năm ở trong chùa), đương tập sống lại với những sinh hoạt đời thường. Có bồ đã là chiện lớn rồi, nói chi tới chiện hun hít? 
   - Chưa biết hun. Tui ngựơng ngùng trả lời.
   - Bồ chú là ai vậy?
   - Cô Lan cùng xóm.
   Đông trợn mắt nhìn tui:
   - Lan...lác con bà Tám hả?
   Cũng...lác nữa. Chẳng là như vầy: xóm tui có cô đó tên Lan, ngừơi cao gầy nước da trắng trẻo, mặt mày đẹp gái, mà chắc cũng hơi biếng tắm như tui, đứng đâu gãi đó, nên mới có biệt danh Lan...lác. Hai cuộc đời cùng cảnh ngộ, hai tâm hồn cùng…ngứa ngáy, nên khi gặp nhau Lan lác...cua tui là dính liền. 
   Đông biết tui còn ngáo ộp, chẳng bù với nó đời lính phong sương, tình yêu đầy đường, nên dạy khôn thằng chú:
   - Con nhỏ đó cũng đẹp gái đó chú! Vậy, để cháu chỉ cho chú vài chiêu đem thực tập với cổ nhen!
   Ực thêm nửa ly bia, Đông nói tiếp:
   - Đầu tiên, cháu sẽ chỉ cho chú cách hun môi. Chú phải le lưỡi liếm môi cổ...rồi...rồi...
   Đông vừa giải thích vừa diễn tả. Thỉnh thoảng bị khô...cổ lại nốc thêm vài ngụm bia để lấy trớn...
   Hai ngày sau...
   Buổi tối, tui hẹn Lan ra công viên để thực tập bài học từ thằng cháu. Vừa hồi hộp, vừa run rẩy trong bóng tối chập chờn dưới tàn cây cổ thụ. Sau một hồi tâm sự bằng…tay, Lan nhắm mắt ngửa mặt chờ tui. Nhớ lại bài học của thằng cháu “...từ từ le lưỡi, nhắm mắt rà xung quanh vành môi của Lan, rồi đưa lưỡi vào...”. Tui nhắm mắt, run rẩy trong bóng tối, thực hành bài học của thằng cháu. Ủa? Sao bờ môi cuả em Lan chai ngắc mà...mặn chát vậy cà? Định mở mắt ra nhìn cho kỹ thì nghe một cái...bốp vô mặt. Nói thiệt, trong đời tui chưa bao giờ bị một...chưởng đau như dzậy. Chưa kịp hoàn hồn thì nghe giọng Lan rít lên trong bóng đêm như từ cõi...âm vọng về:
   - môi người toa hỏng hun đi hun...lỗ tưa…nhột muốn chếch. Về kiếm thầy hạc(học ) đi. Đồ quỉ sứ.
   Nói xong, Lan xoay mình quày quả bỏ đi, để mặc tui đứng một mình trong bóng đêm với dư âm...ê ẩm vì cú tát nặng...ký của nàng.
   Vài ngày sau...
   Đang ngồi gãi...lác đã quá thì nghe tiếng bấm chuông. Sáng sớm ai tới đòi...nợ dzậy trời? Vừa hé cửa dòm thử, thì bác Tám, mẹ Lan, mặt hầm hầm đẩy cửa bước vô, hỏi:
   - Moá mi mô?
   Bác Tám người Tam Kỳ miệt ngoài, dọn nhà vào định cư ở xóm tui cũng được vài năm.
   - Dạ...có chiện dzì hong bác?
   - kêu moá mi roa gặp tau.
   - Dạ...má con đi chợ rồi bác Tám.
   Má Lan ngần ngừ nhìn tôi, nói:
   - Tau hỏa(hỏi) mi. Mi lồm cứa chi moà con Lon(Lan) về nhoà ơm lỗ tưa(tai) khóc miết rứa?
   Trời đất! Chắc Lan đã khai báo thật thà với mẹ nó rồi. Tôi giả bộ ngây thơ:
   - ủa, sao dzậy bác?
   - Tổ choa mi. Còn mún chối hỏa? Con Lon đoã khưa bố hết với tau rầu...hén nói mi lòm hén...viêm một bên lỗ tưa. Về nhoà hén cứ ôm lỗ tưa kêu tên mi rầu khóc miết...hén nói hén thương mi-nói đến đây, bác Tám chợt dịu giọng-Thâu, hưa đứa mi thương nhau thì boác cũng hợp ý. Có gì để boác nói chuyện với moá con rầu tính, hỉ!
   Trời đất! Chiện lớn à nhen! Bác Tám là người miền Trung thật thà, còn theo phong tục ở ngoải, hể trai gái kết nhau thì gả, chớ hong hề nghĩ tới chiện tuổi mới lớn chỉ yêu đương bồng bột, vớ vẩn. Chà, cú này chắc tui phải kiếm đường...đào tẩu quá! Ai mà dè chiện giởn chơi con nít lại thành đại sự như dzậy? Chiện này cũng tại thằng Đông, đứa cháu ôn hoàng dịch vật xử bậy mà ra nông nổi. 
   Nói dzậy mà cả tháng sau cũng hỏng thấy bác Tám qua nhà nói chiện với má tôi. Hàng ngày Lan vẫn đi ngang nhà tôi, vừa rờ lỗ tai, vừa liếc mắt nhìn tôi tình tứ qua khung cửa. Đôi lần muốn hẹn Lan ra công viên để thử…phổi lần nữa, nhưng nhớ lại cú Như Lai Thần Chưởng của Lan làm tôi...hãi quá.
   Một hôm đi học về, mở cửa ra thì thấy lá thơ của Lan nhét qua kẹt cửa. Mừng qúa. Lần đầu nhận được thơ Lan, hỏng mừng sao được? Không kịp thay đồ, chạy vội lên lầu để nghiên kíu ngay lá thơ tình. Thơ Lan viết như dzầy:

   “Anh Út mến,
   Khi anh đọc những dòng chữ này thì em đã thuộc về người khác rồi(híc híc). Ngày này tháng sau, em lên xe...lam về nhà chồng(híc híc). Em xin lỗi đã làm anh buồn lòng. Xin anh hãy gắng quên em và coi em như một người em gái của anh. Xin anh hãy bảo trọng, giữ gìn sức khỏe. Cố gắng học hành để đạt được một tương lai sáng lạng, chứ bây giờ thấy anh...lêu bêu quá. Anh Út, chồng tương lai của em cũng tên Út. Út thợ may chứ hỏng phải Út...lác như anh. Người ta nghề nghiệp đàng hoàng. Không như anh, nghề hỏng có, mà nghiệp cũng hong. Chỉ có...lác là nhiều thôi. Chồng sắp cưới của em có tiệm may ở ngã ba ông Tạ, cũng gần đây thôi anh à! Dù ảnh hỏng đẹp trai bằng anh, nhưng ảnh có kinh tế, biết chìu chuộng em. Ảnh còn biết...hun em đủ...chổ hết. Còn anh, anh chỉ biết hun...lỗ tai em thôi. Người có ăn học như anh mà sao ngáo quá vậy trời?
Thôi, thơ ngắn tình dài, vài hàng từ giã với anh. Chúc anh nhiều may mắn trên đường học vấn. Nhớ giữ sức khỏe và nhớ sau này có quen cô nào thì đừng có hun lỗ tai người ta, hong thôi là mất bồ đó anh.

Em Lan
   Tái bút: ngày cưới, em sẽ mời anh dự. Đi cưới, anh đừng mua...đồng hồ treo tường tặng em. Vì đám cưới nào cũng thấy khách mời mua toàn...đồng hồ treo tường hết. Mong anh đi cưới bằng ...tiền mặt hoặc...vàng ba số 9. Như vậy sẽ tiện cho em. Em cám ơn anh...trước. À quên...hôm trước anh còn thiếu em...năm trăm. Xin anh đừng quên bỏ luôn vô bao thơ đi cưới. Đội ơn anh vô cùng.”
***
Anh TÔN
   Ngày cưới của Lan, tôi...trốn luôn vì ...mậu lúi. Không tiền đi cưới, lại thiếu nợ nàng...chường mặt tới để Lan tặng cho một...chưởng nữa là banh đời trai. Buồn tình, ra quán cà phê của anh Tôn Lề đầu hẻm kêu xị rượu đế giãi sầu.
   Quán ế, đang ngồi...ngáp chờ khách, thấy tôi,  anh Tôn Lề mừng ra mặt.
   - Mấy bữa nay đi đâu hỏng thấy mày ghé qua dzậy Út? Sao mặt mày buồn dzậy?
   - Cho em xị rượu thuốc đi anh Tôn.
   Anh Tôn cười cười, hỏi:
   - Hà...hà...bị đứa nào bộp...tai nữa hả Út?
   - Biết rồi còn hỏi…
   Đặt xị rượu xuống bàn, anh Tôn kéo ghế ngồi đối diện với tôi. Mặt anh ra chìu nghiêm trọng:
   - Có gì từ từ nói tao nghe. Đừng vì ba đứa con gái lôm côm mà say sỉn hư đời nhen mậy!
   Mèn ơi...nghe ảnh nói mà đương buồn cũng muốn thất cười. Bản thân ảnh cũng vì mấy cô gái...lôm côm mà bây giờ chỉ còn có chín...ngón tay. Giờ, muốn dạy lại tui?
   Chẳng là ngày xưa ảnh yêu chị ba Lề bán hột vịt muối ở cầu ông Lãnh. Hai người thề non hẹn biển, đùng một cái, chị Lề ôm cầm sang thuyền khác. Anh Tôn đau lòng lận dao phay vô cạp quần, rủ tui cùng đi tới gặp chị ba Lề, trước ngày chỉ lên xe…bông. Rồi, trước mặt chị, anh để ngón tay lên cạnh bàn, rút dao phay phập xuống cái…bụp đứt lóng tay trỏ( chắc cũng mượn cớ trốn…lính). Anh Tôn thề:
   -Có mặt đèn làm chứng, Tôn vì Lề mà chặt đứt ngón tay. Thề, suốt đời hong yêu ai nữa.
   Báo hại, tui phải hốt hoảng chạy ra kêu xe  taxi, rồi cùng chị ba Lề chở ảnh thẳng vô nhà thương Sài Gòn trước bồn binh chợ bến Thành(sau vụ này, tui về kể lại cho bà con nghe, nên xóm tụi tui mới đặt cho ảnh biệt danh là “Tôn vì Lề.” Thét rồi ai cũng quen miệng kêu tắt là anh Tôn Lề).
   Giờ nói tới cái vụ xe taxi. Tui hỏng có tiền trong túi đã dành, chị ba Lề thì lính quýnh lúc đi quên cầm bóp theo. Khi xuống xe hong có tiền trả, chị ba Lề quay qua hỏi anh Tôn:
   - Anh có đem tiền theo hong?
   Anh Tôn trả lời giọng yếu xìu:
   - Hồi anh qua nhà em chỉ lận có con dao, nên cũng quên…bóp ở nhà.
   Nói thiệt, lúc đó dòm anh Tôn, tui cũng thất cười. Ảnh bự con, cao lớn, râu ria xồm xoàm như Trương Phi,mà mới đứt một lóng tay mặt mày đã xanh như…đít vịt, nói hỏng ra hơi. 
   Tui nói với chị ba Lề:
   - Thôi, chị đưa ảnh vô phòng cấp cứu trước đi, vụ taxi để em lo. Hỏng sao đâu.
   Tui quay lại nói với chú tài xế:
   - Giờ vầy, chú chở con về nhà ở đường Trần Quốc Toản, trước đại học Quốc Gia Hành Chánh quận 10. Con vô nhà lấy tiền trả cho chú, cộng luôn cuốc xe từ đây về đó.
   Chú tài xế nhếch mép nhìn tui, nói:
   - Thằng Tôn quýnh quá nên hỏng nhận ra tao. Còn mày là thằng Út…lác con bà tư Hồ phải hong? Dzìa hỏi má mày, chú bảy taxi, là bả biết tao liền. Chòm xóm với nhau tiền bạc cái gì. Thôi, dzô lo cho thằng Tôn đi.
   Thấy hong? Thấy dân quận 10 của tui hong? Tình nghĩa dzậy đó! Nghĩ lại ngày xưa tui thấy mình cũng nổi danh ghê.
   Giờ trở lại chiện của tui. Ực một ngụm rượu, tôi kể sơ cho anh Tôn nghe về chuyện Lan đi lấy chồng. Anh nhìn tôi ái ngại, nhưng rồi lại nghiêm sắc mặt, hỏi:
   - thôi, bỏ qua chiện đó đi! Giờ tao hỏi thiệt mày...bửa nay mày uống trả tiền hay ghi...sổ? Sổ mày hết chỗ ghi rồi.
   Tôi gãi đầu làm mặt...buồn:
   - Thằng em đương buồn, anh cho ký thêm xị nữa. Hứa với anh cuối tháng này sẽ thanh toán hết cho anh.
   Anh Tôn lầm bầm với giọng kém vui:
   - Lần nào cũng cuối tháng...gặp chừng hai thằng như mày là tao...sập tiệm luôn.
   Nói dzậy chứ anh Tôn là người tốt. Cuối cùng, tôi cũng...ký nợ thêm...ba xị nữa.
Hôm đó say quá cỡ. Anh Tôn phải cõng tôi về nhà. Nằm liệt giường hai ngày mới bò dậy. Rượu gì mà ác dzậy trời? Chắc rượu bà Quẹo pha thuốc rầy quá?
   Mùa hè sắp hết, nghĩ đến chuyện đi học lại buồn muốn chết. Một buổi sáng, khi đọc xong lá thư của chị tôi, theo chồng đang đóng quân ở Hội An gửi vào, má tui nói:
   - Út à! má muốn gửi con ra miền Trung đi học. Nghe nói ngoài đó học sinh hiền lành, ngoan ngoãn lắm. Hong như tụi bây học trò Sài Gòn ăn chơi, nhậu nhẹt tối ngày. Thôi, con chuẩn bị tuần sau đi ra ngoải. Má sẽ đặt vé máy bay. Ra đó ráng học hành cho nên người nha con.
   Tui cũng hong ngờ chỉ một thời gian ngắn ngủi sau đó, dòng đời đã đưa đẩy tui ra tận miền Trung lạ lẫm xa tắp ngoài kia. Thế nhưng, chính vùng đất hiền hoà xa xôi ấy đã tặng cho tui những ký ức, những hoài niệm tuyệt vời nhất của tuổi mới lớn. 
   Vậy mà, phải hơn bốn năm sau tui mới về lại xóm cũ. Đường Trần Quốc Toản khu nhà tui trông xa lạ, nhộn nhịp hơn những ngày tui chưa ra Trung. Quán nhậu của anh Tôn được sửa sang đẹp đẽ hơn. Anh Tôn bây giờ đã lập gia đình và có một đứa con trai dễ thương với chị Hồng, người Hoa quê bên quận 6. Gặp lại tui, anh mừng lắm. Anh ôm cứng lấy tui rồi hun chùn chụt lên tóc tui, như thể, tui vẫn là thằng Út lác mười sáu tuổi ở những ngày anh còn cõng tui về nhà mỗi khi say. Bữa đó anh đãi tui linh đình, bia rượu khui mỏi tay. Chị Hồng không ngừng hối mấy cô chạy bàn bưng mồi do chính tay chị nấu, để tui và anh Tôn nhâm nhi. Cũng nhờ tài nấu nướng của chị Hồng, mà quán anh Tôn lúc nào cũng nghẹt khách. Thôi thì cũng mừng cho anh, vừa có vợ giỏi giang đẹp gái, lại thêm đứa con trai nối dõi tông đường. 
   Tiệc tàn, tui lạng quạng đi bộ về nhà. Anh Tôn đi theo tui một đoạn ngắn. Bất chợt, anh níu tay tui rồi nói:
   -út à! Mày giờ đã lớn, ráng học để sau này còn làm ông này bà nọ nhen! Mấy năm mày ra miệt ngoải tao cũng nhớ mày lắm. Thôi, khi nào rảnh ghé tao nhậu cho vui. Chị Hồng mày bả dễ chịu lắm. Mơi sáng ra uống cà phê với tao.
   Vừa quay lưng đi, thì anh Tôn bỗng kéo tui lại và nhìn quanh quất như thể sợ ai nghe thấy những điều anh sắp nói với tui:
   -út à…tao dặn mày cái này nhen! Chiện quá khứ bỏ qua đi. Trước mặt chị Hồng, mày đừng kiu tao là anh Tôn Lề, cũng đừng nhắc chiện tao chặt lóng tay vì con ba Lề.  Biết tại sao hong? Tại hồi cua con Hồng tao lỡ…nổ với nó, tao là lính biệt kích. Rồi, trong một trận đánh xáp lá cà với địch quân, tao bị một thằng cầm mả tấu chém đứt lóng tay nên được giải ngũ. Nhờ vậy mà chị Hồng mày mới phục và yêu tao. Chiện giữa hai anh em mình nhớ đừng tiết lộ nhen! Nhớ lợi hồi đó, trước ngày mày ra Trung, mày cũng còn thiếu “anh”mấy ngàn. Thôi thì, vì chiện này, “anh”…xù luôn cho mày đó.
   Ha ha…sao tui thương anh Tôn Lề, ý quên…anh Tôn hàng xóm hiền lành của tui ghê!

Hồ Xuân Ngọc


Monday, August 3, 2026

CON MA LẦU NAM PHƯƠNG - TRUYỆN NGẮN HỒ XUÂN NGỌC

 




CON MA LẦU NAM PHƯƠNG 

BÀI VIẾT CỦA EM TRAI HỒ XUÂN NGỌC 
ĐĂNG TRÊN The Little Saigon News (09-22-1995)

 

Đây là câu chuyện có thật, xảy ra 42 năm trước ở Huế. Nhóm chúng tôi năm đứa: Điểu, Tráng, Ngọc, Hiếu, và tôi. Tuy không học cùng trường, ...nhưng đều là những sinh viên xa nhà nên rất thân thiết. Thời gian ấy, ở Huế, thật vui. Tuổi mới lớn hồn nhiên và thắm thiết với tình bạn, với những kỷ niệm đẹp. Thời gian trôi nhanh. Tưởng như mới ngày hôm qua. Trong năm đứa, có đứa đã Vĩnh viễn nằm xuống, đứa còn ở lại, đứa tha phương trôi nổi. Viết lại chuyện này để nhớ về một thời rất đẹp, rất thơ mộng, và cũng rất buồn. Xin tất cả các bạn hãy cùng tôi về lại quá khứ nên thơ ở khoảng thời gian đã rất xa ấy...HXN.

Người ta đồn rùm lên là lầu Nam Phương Hoàng Hậu trong Đại Nội có ma. Ban đầu, tin được truyền đi từ quán cà phê ông Đường trong thành Nội, từ chính miệng của các sinh viên Mỹ Thuật và Quốc Gia Âm Nhạc. Nên nhớ, Trường MT và QGAN nằm gần lầu Nam Phương, do đó tin đồn đi từ gốc ra hẳn là xác tín lắm. 

Không đầy hai ngày sau, khắp các quán cà phê từ nội chí ngoại thành đều rôm rả tiếng người bàn tán. Chuyện con ma lầu Nam Phương được mấy anh sinh viên cho thêm nước mắm, rắc thêm muối, trộn thêm bột ngọt thành ghê gớm, khủng khiếp hơn cả chuyện con ma Vú...Dài trong trường Cây Mai ở Saigon.

Nguyễn Phi Điểu, sinh viên năm thứ hai cao đẵng Mỹ Thuật, quê Thanh Quít Quảng Nam, cùng ở chung một dãy nhà trọ với tôi, phùng mang trơn mắt vẽ thêm...nanh cho con ma, lúc tôi và nó cùng ba người bạn ngồi ăn sáng ở cà phê Bưu Điện cạnh trường trung học Bán Công Huế.

-Chính tai tao nghe rõ ràng. Ban đầu nó hú một tiếng thiệt dài. Sau đó thì cười sặc sụa. Rồi hát...ghê lắm. Đang ngồi tâm tình với con bồ bên hông trường phải bỏ chạy trối chết.
Tôi cười:
-Mày bỏ con bồ ở lại?
-Điểu trợn mắt:
-Đâu có! Con nhỏ chạy còn...lẹ hơn tao nữa. Bữa nớ tao đuổi theo muốn hụt hơi mà bắt hỏng kịp nó.
Hồ Ái Ngọc, không có bà con gì với tôi chỉ trùng tên và họ, năm thứ hai Văn Khoa, dân Hội An gốc Huế, lại bỏ thêm hành vào câu chuyện:

-Tau có bà dì ở hồ Tịnh Tâm gần nớ. Bả nói đêm mô cũng nghe nó hò...Huế.
Đinh Tráng (em hoạ sĩ Đinh Cường) cùng lớp với Điểu, nhướng cặp mắt hí rải thêm ngò cho đủ vị tả pín lù:

-Tao ở sau trường Mỹ Thuật nghe còn rõ nữa. Mà sao...có lúc tao lại nghe loáng thoáng nó hát bài "Lạnh Trọn Đêm Mưa" mới kỳ chớ! Hỏng lẻ ma...tân thời, mới chết nên thuộc toàn nhạc thịnh hành?
Tôi không nhịn được cười, hỏi:

-Mà...tụi mày nghe giọng gái hay trai?
-Hình như con trai. Cũng có khi nghe eo éo như đàn bà.
Thằng Điểu rùng mình:

-Làm mấy bữa nửa đêm mắc đái, tao hỏng dám ra ngoài.
Tôi gặng:
-Rồi mày làm sao?
Điểm cười hề hề:
-Thì chỉa ra cửa sổ chứ sao nữa.
Tôi đá vô chân Điểu:

-Hèn chi mấy cái áo thun tao phơi ngoài cửa ướt mèm, còn hăn hắt mùi khai.
Điểm xoa chân, giả lả
-Bộ mi hỏng lấy khăn lau mặt của tao chùi giày sao?
Hồ Ái Ngọc tợp một ngụm cà phê, nút nút cục nước đá xong phun toẹt xuống đất, nói:

-Bữa mô tụi mình kéo nhau vô lầu Nam Phương ngủ lại một đêm, coi ma có dám ra hát nữa không.
Đinh Tráng hăng tiết canh:

-Ừ...phải đó. năm thằng mình hỏng lẻ sợ con ma sao.
Hoàng Trọng Hiếu cùng lớp với Hồ Ái Ngọc, gốc Hội An. Từ nãy đến giờ cặm cụi đá cho sạch dĩa sôi im lặng không nói gì, giờ mới lên tiếng:

-Thằng mô nói cũng ngon lắm...tới hồi đụng chuyện toàn bị sốt rét hết.
Tôi nháy mắt với Hiếu, gài độ:

-Kỳ này chính miệng tụi nó đề nghị, có sốt rét cũng phải đi. Đừng lo Hiếu à.
Tráng cười gằn:
-Được rồi. Để coi thằng nào chạy đạn trước.
Ngọc hăm hở nói:
-Tao đề nghị tối thứ sáu tuần tới vô trong nớ ngủ. Đồng ý chưa?
Tôi nhái giọng Huế, giỡn:
-Đù mạ thằng mô giả bộ bị sốt rét bỏ chạy.
Tụi tôi chia tay nhau trước ty Thông Tin bên kia cầu Trường Tiền. Tráng, Điểu và tôi về phòng trọ trong thành Nội. Ngọc và Hiếu dắt nhau về cư xá sinh viên Quảng Đà ở Huỳnh Thúc Kháng.

Dãy nhà trọ của tụi tôi nằm trong khuôn viên nhà thờ Nguyễn Phước Tộc, còn được gọi là Tôn Nhơn Phủ đối diện với cửa Đại Nội, cạnh công viên bên đường Đinh Bộ Lĩnh. Chung quanh Tôn Nhơn Phủ có tường cao bao bọc. Khung cảnh vắng vẻ, yên tĩnh tách rời hẳn phố xá ồn ào ngoài thành, rất thích hợp cho việc học hành. Ngoài ra, còn có quán cà phê ông Đường xéo ngay cổng và cà phê ông Tôn gần đó, thật tiện việc ký sổ...nợ cho đám sinh viên nghèo như tụi tôi.

Từ cổng Tôn Nhơn Phủ đi vào dãy nhà trọ của tụi tôi khá xa. Dọc theo lối đi có những luống rau Lang xen kẽ với đám cây Tùng và Nhãn cao quá nóc nhà, cành lá xum xuê tỏa bóng, mát luôn cả khoảng sân rộng trước mấy căn phòng của tụi tôi. Ban ngày cảnh trí có vẻ tình tứ, thơ mộng. Nhưng khi đêm về lại âm u ma quái, tạo sợ hãi cho những người yếu bóng vía. Đối với tụi tôi, sống ở đây cả năm trời, quá quen với cảnh đi khuya về muộn nên chẳng có gì đáng sợ hết.
Đang lui cui mở khoá cửa phòng thì Nhuỵ từ đâu chạy đến vỗ vai tôi, giọng vui vẻ:

-Chờ anh từ sáng tới chừ đói muốn xỉu luôn.
Tôi ngạc nhiên, hỏi:
-Nhuỵ chờ anh làm gì?
-Chờ dẫn anh đi ăn.
-Trúng mánh hả Nhuỵ?
Nhụy gật đầu.

Nhụy là em bà con của anh Tôn chủ nhà trọ. Mới 17 tuổi nhưng mặt nó trông già...gấp đôi mặt tôi. Trong nhóm sinh viên trọ học ở đây, nó chỉ thích một mình tôi. Chỉ vì tôi chịu khó đàn cho nó nghe và hát những bản nhạc nó yêu cầu.
-Anh vừa mới ăn với mấy thằng bạn xong.
Mặt Nhuỵ lộ vẻ thất vọng. Nó nài nỉ:

-Kệ. Đi với tui cho vui. Không ăn được nữa thì uống cà phê.
Bóp lại ổ khoá, tôi theo nó ra quán ông Đường. Lựa cái bàn ngoài sân cạnh cây Nhãn, nó kéo tôi ngồi xuống.
-Ăn thêm tô bún hỉ?
-Thôi...kêu cho anh ly cà phê sửa đá được rồi.
Nhìn nó hì hục ăn tô bún, tôi hỏi:

-Nhuỵ vô mánh gì bữa nay vậy?
Xuýt xoa vì ăn miếng ớt, Nhuỵ nói lúng búng:

-Mới vớt được chiếc xe đạp ngoài cửa Thượng Tứ hồi sáng. Vừa "đẩy" xong là chạy vội về kiếm anh. Biết đợi lâu rứa tui đi ăn trước cho rồi.
Tôi nói:

-Làm riết có ngày vô khám nha em.
Nhụy ngang tàng:
-Thằng ni mô có sợ chi ai anh.

Nhụy nói thiệt. Khắp mấy con đường chung quanh Tôn Nhơn Phủ ai mà không ớn nó? Ăn cắp, giật đồ, trộm xe, bắt gà là nó. Về đêm, ít có người nào dám lai vãng trên mấy con đường quanh đây. Kể cả công viên bên kia nơi hẹn hò lý tưởng của những cặp tình nhân cũng vắng hoe khi đêm xuống.

Kể ra, Nhuỵ cũng là đứa đáng thương. Mồ côi cha mẹ từ bé. Sống lây lất với vợ chồng anh Tôn cho đến lớn. Thiếu hẳn tình thương và sự giáo dục của gia đình. Học hành đang dở, nó đi dần vào con đường hư hỏng, bụi đời.

-Nhuỵ có nghe vụ con ma lầu Nam Phương chưa?
Đang ăn, nó ngưng lại nhìn tôi, ngập ngừng:

-Ma? Chỗ mô anh?
-Lầu Nam Phương Hoàng Hậu trong Đại Nội.
-À...có có...tui còn chộ thấy hắn nữa.
Tôi hỏi dồn:

-Thiệt hong?
-Láo...chết liền.
Tôi nghiêm nghị nhìn nó:

-Nhuỵ thấy sao kể anh nghe coi.
Nhuỵ kéo vạt áo chùi miệng, hắng giọng:

-Tối nớ tui đi qua nhà bạn gái chơi. Lúc đi ngang qua hồ Tịnh Tâm thì nghe có tiếng hát văng vẳng trên cây Tùng cạnh lầu Nam Phương...
Tôi ngắt ngang:

-Tại sao Nhuỵ lại đi vào trong đó? Sao không đi ngoài đường có đèn điện sáng sủa hơn?
Nhuỵ ấp úng:

-Thì tui muốn đi tắt cho gần rứa mà.
-Rồi sao nữa? Ban đêm nghe tiếng hát trên cây bên lầu hoang. Bộ Nhuỵ hong sợ sao?
Nhụy nhăn răng cười:

-Rứa mới chạy sút quần...hì hì-đang cười nó bổng nghiêm nét mặt- khi tới gần cây Tùng nhìn lên, tui thấy một bóng đen ngồi vắt vẻo ngay nhánh cây sát cửa sổ trên lầu. Hai chân nó đong đưa xào xạt theo tiếng lá. Tui run giọng hỏi lớn "ai rứa?". Con ma từ từ quay lại...mạ ơi, chộ cái mặt hắn là hồn bất phụ thể...tui co giò chạy trối chết.
Tôi hồi hộp, hỏi:

-Mặt nó ra sao?
Nhuỵ rùng mình:

-Ui chau! Hai con mắt xanh lè, cái miệng đỏ lòm thấy mà ớn. Nó còn le lưỡi dài cả thước nhát tui. Chưa khi mô tui chộ cái lưỡi chi mà...dài như rứa.
-Nó có rượt theo Nhuỵ hong?
Nhuỵ lắc đầu. Tôi định nói cho nó nghe ý định vào lầu Nam Phương ngủ rình ma, nhưng lại thôi. Nhìn nét mặt thất thần của nó có rủ cũng vô ích.

-Từ nay có ai cho vàng tui cũng không dám đi ngang qua chổ nớ.
Nhuỵ đứng lên đi vào trong quán. Lúc trở ra, nó thẩy gói thuốc Capstan lên bàn:

-Anh cất gói nớ đi. Tui trả hết khoảng tiền ký sổ của anh rồi.
Tôi ngượng ngùng:

-Nhuỵ cứ trả nợ cho anh hoài, làm anh khó chịu quá.
Nhuỵ xua tay:

-Ui chau! Của thiên trả địa lo nghĩ chi cho mệt anh ơi.
Câu nói vô tình của Nhuỵ làm tôi thêm khó chịu. Nó đã và đang giúp tôi bằng những khoảng tiền không lương thiện. Tuy rằng sự giúp đỡ phát xuất từ chính lòng thương cảm của nó dành cho tôi, một gã sinh viên nghèo xa nhà, thiếu thốn. Nhưng, vô hình chung, tôi lại trở thành kẻ đồng loã bất đắc dĩ trong những dịch vụ phi pháp của nó. Tôi buồn bã nói:

-từ nay Nhuỵ đừng trả nợ cho anh nữa. Cứ để anh tự lo...rồi cũng xong mà.
-Việc lẻ tẻ rứa mà anh cứ nói hoài. Bỏ đi.
Nhuỵ lẻo đẻo theo tôi về phòng trọ. Nó im lặng nện mạnh bước chân bày tỏ thái độ giận dỗi hết sức dễ thương.

Lúc mở xong ổ khoá cửa, tôi quay lại thì Nhuỵ đã biến đi đâu mất biệt.
Cái vụ rủ nhau vào lầu Nam Phương rình ma. Ban đầu, đứa nào cũng có vẻ hào hứng và hăng hái lắm. Nhưng càng gần ngày hẹn lòng hăng hái, náo nức xẹp dần. 

Hồ Ái Ngọc, miệng hùm gan sứa, kẻ đã đề xướng ra vụ bắt ma, mặt xanh xao thấy rõ. Đinh Tráng thì biệt dạng phương nào kiếm chẵng ra. Rốt cuộc, chỉ còn tôi, Điểu và Hiếu là gắn bó với kế hoạch.

Những ngày gần đây, sinh viên hai trường Mỹ Thuật và Âm Nhạc bị mất xe đạp rất nhiều. Đơn khiếu nại mất xe của sinh viên hầu như ngày nào cũng có ở văn phòng hai trường. Sự việc nghiêm trọng đến nỗi cảnh sát phải vào cuộc để điều tra. Mỗi ngày, ngoài những nhân viên cảnh sát đồng phục gát cổng, còn có thêm một nhân viên cảnh sát chìm ngồi ở quán cà phê ông Đường dòm chừng vào cửa Đại Nội, nơi ra vào độc nhất của hai trường. Đôi mắt dấu sau cặp mắt kính...dái dê đen kịt của các vị cảnh sát chìm này hầu như chả bao giờ rời khỏi cửa Đại Nội. Nhưng khả năng chìm của vị này...nổi quá, nên xe đạp vẫn mất dài dài một cách bí mật.

Chính vì cặp mắt...cú vọ của mấy vị cảnh sát mà tụi tôi phải dời ngày rình ma lại vào tối thứ Bảy. Thứ Bẩy, trường đóng cửa. Thứ Bẩy, các vị cảnh sát ở nhà hú hí với vợ con. Chúng tôi có thể ra vào Đại Nội mà không bị hỏi căn cước và làm khó dễ. 

Chiều thứ Bảy, tôi và Điểu kéo nhau xuống cư xá Quảng Đà rủ Hiếu. Tới nơi, Hiếu đã sẵn sàng ngồi chờ nơi phòng tiếp tân của cư xá. Hiếu nhe hàm răng khểnh ra cười:

-Tưởng tụi mi bị sốt rét đeo xe lửa trốn vô Đà Nẵng rồi.
Điểm ưởn ngực:

-Quân tử nhất ngôn. Nhất điểu nhì ngư mà mi.
Hiếu xách túi đứng lên đề nghị:

-Qua rạp Châu Tinh ăn bún hỉ?
-Cũng bún mụ Rớt nữa-Điểu chán nãn lắc đầu.
Tôi đưa ý kiến:

-Tới cửa Thượng Tứ ăn bánh khoái rồi ghé phòng tao lấy đồ cho gần.
Vừa vòng qua đường Phan Bội Châu, Hiếu hỏi nhỏ:

-Thằng mô lo vụ ni đây bây?
-Vụ gì?
-Trả tiền bánh khoái.
Điểm hùng dũng vỗ vào túi quần.
-Đừng lo! Năm sáu đức thánh Trần nằm trong ni. Má tao mới gửi người quen mang ra cho tao. Bảo đảm...bảo đảm.

Tiệm bánh khoái xéo bên cửa Thượng Tứ tuy lụp xụp, nhưng ngon không đâu bằng. Tôi và Hiếu dày vò mấy Đức thánh Trần của Điểu bằng cách ăn ngấu nghiến với tất cả sức lực của mình. Xem chừng, cuộc chiến đấu tối nay với con ma lầu Nam Phương chắc gay cấn lắm...phải ăn cho lại sức chứ.

Ba đức thánh Trần từ giả Điểu cùng với khuôn mặt...kém vui của nó. Hiếu không quên nhắc khéo mua thêm gói thuốc để cầm cự với sương đêm.

Về đến phòng trọ, đồ đạc đã được xếp vào túi sẵn từ sớm. Tôi và Điểu khoá cửa cẩn thận, rồi đeo túi lên vai cùng Hiếu thả bước vào Đại Nội.

Nắng chỉ còn le hoe, hiu hắt trên chóp kỳ Đài nơi Ngọ Môn. Con đường trải đá dẫn vào lầu Nam Phương hun hút lạnh lùng dưới những tàng cây cổ thụ rậm rì. Gió luồn lách xào xạc cành lá. Gió lách mình qua mái ngói của ngôi lầu hoang phế rít khẽ trên những bức tường thành ẩm mốc, loang lổ. Xa xa nơi khúc rẽ cuối đường, hơi sương lờ mờ tỏa xuống quấn quít đầu cây ngọn cỏ, lan dần trên mặt đường như muốn nuốt chững vạn vật theo ánh mặt trời chết lịm ngoài thành. Thỉnh thoảng, vài tiếng chim lạ kêu vang thảng thốt rồi tắt nghẽn vào bóng đêm vừa xuống.

Lầu Nam Phương nơi làm nghẽn mạch máu của những người yếu tim. Nơi mà ban ngày ít có người nào dám đến gần. Hãy nhìn căn lầu mênh mông, hoang vắng cũ kỹ cùng những cánh cửa sổ gẫy lìa, ẩn hiện trong đám Tùng Bách trăm năm già cỗi. Và, hãy nhìn hình dáng điêu tàn mốc meo, xám xịt của ngôi nhà đã bao năm không người ở, mới cảm thấy cái ma quái rợn người phảng phất trong không khí ở quanh đây.

Đến cuối khúc quẹo, tụi tôi rẽ trái vào con đường nhỏ dẫn vào lầu Nam Phương. Tôi không khỏi bồi hồi khi vạch lá lần từng bước trên con đường ngày xưa đã bao lần hứng gót sen của hoàng hậu Nam Phương. Vậy mà giờ đây hoang phế đầy cỏ dại.
Cả bọn mò đến cánh cổng sắt rỉ sét trước lầu Nam Phương thì đã thấm mệt. Hiếu thì thào:

-Tắt đèn pin ngồi nghỉ mệt chút đi.
Nhìn bức tường và cánh cửa sắt cao nghệu, Điểu lắc đầu ngao ngán:

-Kiểu ni chắc tiêu hết mấy cái bánh Khoái trong bụng tao rồi.
Đêm đen kịt đáng sợ theo những tiếng động và âm thanh rên rỉ của côn trùng vẳng lại, cộng thêm ánh chớp lập loè từ những con đôm đốm trong bóng đêm làm tụi tôi chột dạ. Chùi bàn tay ướt nhẹp mồ hôi vào vạt áo, tôi hỏi nhỏ:

-Sao? Leo vô được chưa tụi bay?
-Đứa mô vô trước? Điểu hỏi.
Hiếu chụp cánh cổng sắt lắc thử.
-Chắc lắm! Để tao leo vô trước cho.

Khi đã vào hẵn bên trong, Hiếu rọi đèn bấm cho tôi và Điểu leo vào. Tụi tôi chạy vội qua khoảng sân rộng ngập đầy lá rồi dừng lại trên thềm lầu. Hai cánh cửa trước bằng gỗ đã mục nát ngã xiên dưới hiên nhà. Hiếu quét một vòng đèn pin vào bên trong tiền đường: trống rỗng. Bụi bặm và mạng nhện giăng đầy mọi góc. Tôi nói:

-Dưới này dơ quá! Lên lầu coi thử có khá hơn không.
Hiếu ngần ngừ giao đèn pin lại cho tôi, giọng nó hơi run:
-Mi đi trước dẫn đường hỉ.
Tôi cầm cây đèn pin làm bộ cứng:

-Tụi bay theo tao.
Trên lầu cũng trống trơn nhưng được cái sạch sẽ và thoáng khí hơn ở dưới. Tôi gọi Điểu:

-Lấy đèn cầy đốt lên đi Điểu.
Điểm cắm cây đèn sáp nơi góc phòng, trong lúc tôi và Hiếu kiểm soát mấy cánh cửa sổ. Không còn cánh cửa nào nguyên vẹn. Tất cả đều xiên xẹo sút bản lề. Cánh cửa thông ra phòng phía trước ổ khoá đã sét cứng không mở được. Gió đêm thổi luồn qua bốn khung cửa sổ mở rộng, làm nổi gai theo tiếng dong đưa kẽo kẹt của mấy cánh cửa mục nát.

Tụi tôi trải tấm bạt xuống sàn gần khung cửa có nhánh Tùng vắt ngang bên ngoài. Nhớ lời Nhuỵ kể, tôi đoán con ma đã ngồi trên cành này nhát Nhuỵ. Cho đến bây giờ, thật tình mà nói, tôi vẫn không tin có chuyện ma quỉ hiện hình. Nhưng nói nào ngay, khung cảnh hoang liêu ở đây không khỏi làm tôi hoảng sợ. Tôi dấu bặt Hiếu và Điểu chuyện Nhuỵ gặp ma tại lầu này, để lòng can đảm của tụi nó khỏi bị sút giảm.
Trải xong tấm bạt. Hiếu thắc mắc:

-Sao không ngủ giữa phòng mà lại nằm gần cửa sổ?
Tôi giải thích:

-Nằm ở đây mình có thể quan sát được ba cửa sổ còn lại. Hơn nữa-tôi đùa-nếu ma nó đu vào cửa sổ trên đầu mình, thì mình còn có cơ hội đá ngược cho nó văng ra ngoài chớ.

Tiếng hú nhọn buốt vang lên vào khoảng gần nửa đêm làm tụi tôi giật điếng người. Ban đầu, tiếng hú nghe thật xa như ở bên kia hồ Tịnh Tâm. Càng về sau, tiếng hú thật gần như thể đã lọt vào khuôn viên lầu Nam Phương. Tụi tôi muốn đứng tim vì sợ hãi. Sáu con mắt trợn trừng trong bóng đêm. Ánh nến bập bùng nơi góc phòng tắt phụt vì cơn gió đập mạnh bên ngoài.

Giọng cười the thé dội lên từ dưới lầu như cục nước đá chà xát vào làn da đang nổi gai của tụi tôi. Rồi, tiếng chân kéo lê lần theo cầu thang lên lầu. Giọng cười bổng đổi thành tiếng khóc nỉ non rên rỉ.

Hừ...hừ...trả...nhà...lại...hừ...hừ...nhà...của...tau...răng bây dám...vào...hừ...hừ...
Tụi tôi nằm cứng đơ như xác chết. Hùng khí ban đầu bốc hơi theo những giọt mồ hôi rịn ướt áo. Cây đèn pin mò tìm run rẩy, sẩy tay lăn mất ngõ nào.

Tiếng chân xoàn xoạt kéo lê gần hết cầu thang thì ngưng lại. Tôi nghe thật rõ hơi thở phì phò của con ma đâu đó nơi khoảng tối phía cầu thang. Sự sợ hãi tưởng chừng như bóp nghẹt hơi thở tôi. Tôi mườn tượng ra một khuôn mặt xanh lè, cái lưỡi dài thòn đỏ choét sắp liếm vào mặt mình. Rồi đôi bàn tay với những móng tay nhọn hoắc cắm sâu vào cổ. Làm sao đây?

Mười phút trôi qua trong im lặng...tôi lay nhẹ cánh tay Điểu, nhưng lại có cảm giác như đang chạm vào một cây nước...đá lạnh ngắt.
-Điểu...Điểu.
Điểu chận tay tôi xuống, thều thào:

-Im...nằm im.
Con ma bay ra cây Tùng ngoài cửa sổ lúc nào chẳng biết. Khi tiếng hú của nó xoáy vào phòng thì bóng nó đã lù lù hiện lên trên khung cửa sổ. Hồn bất phụ thể, tôi hét một tiếng lớn rồi đá ngược hai cẳng vào bóng con ma. Đây có lẽ là cú đá mạnh và tuyệt vời nhất kể từ khi tôi mang đai đen nhất đẳng Thái Cực Đạo.
Bịch...hự...
Chân tôi chạm vào một khối thịt mềm nhũn. Con ma bật ra ngoài cửa sổ rơi xuống đất theo tiếng gẫy răn rắc của những cành Tùng.
Một phút im lặng.

Bỗng, tiếng hú lại cất lên bên dưới. Lần này, giọng hú yếu hẳn pha lẫn tiếng rên rĩ đau đớn rồi xa dần...xa dần. Cuối cùng, tiếng hú tắt nghẽn bên kia hồ Tịnh Tâm.
Sau đêm đó, tụi tôi cải nhau chí choé. Điểu và Hiếu cứ khăng khăng là ma thiệt. Không đồng ý với tụi nó. Tôi hỏi:

-Nếu ma thiệt...làm sao tao đá nó rớt xuống đất chớ?
Hiếu cãi:

-Mi đá hắn hồi mô? Răng tao không thấy?
-Mày sợ quá xỉu ngay đơ còn thấy gì nữa.
Điểu xen vào:

-Rứa tao răng? Tao đâu có xỉu. Răng tao cũng đâu thấy mi đá hắn?
Tức quá, tôi chỉ tay vào túi xách treo trên tường:
-Vậy thì thằng nào giật túi xách của tao trùm vô đầu?
Điểu quê độ làm thinh. Tôi đá mạnh cái ghế bỏ ra ngoài. Bực bội, tôi thả bộ ra quán cà phê ông Đường. Nhuỵ đang ngồi uống cà phê bên cái bàn ngoài sân. Thấy tôi, nó mừng rỡ gọi:

-Anh Ngọc.
Gặp thần Tài, tôi mừng húm băng vội qua đường.
-hồi nãy vô rủ anh đi uống cà phê nhưng thấy anh đang nói chuyện với bạn, nên tui ra đây ngồi chờ. Cà phê hỉ?
Tôi hỏi:

-Nhuỵ đi đâu mấy bửa nay hong thấy?
Nhụy ngập ngừng:

-Tui tới nhà bà cô chơi.
Tôi kéo ghế ngồi xuống, vô tình đụng vào chân Nhuỵ. Nó nhăn nhó ôm chân. Tôi thấy bàn chân trái của nó xưng vù băng quấn lên tận mắt cá. Tôi ngạc nhiên hỏi:

-Ủa...chân Nhuỵ sao vậy?
Nhụy làm thinh cầm ly cà phê uống từng ngụm nhỏ. Xong, nó dằn mạnh ly cà phê xuống bàn, buột miệng chửi thề:

-Đù mạ hắn...tức chết đi được.
-Chuyện gì vậy Nhuỵ?
Nhụy dòm quanh quất rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: 

-Chỗ anh em, tui nói cái ni anh đừng nói lại cho ai nghe hỉ.
Tôi cười cười vỗ vai nó:

-Đừng lo. Anh không nói cho ai nghe đâu.
Nhuỵ cúi xuống tay xoay xoay ly cà phê trên bàn. Nó hỏi tôi với giọng trầm trầm vừa đủ nghe, như thể sợ ai đó đang lắng nghe lời của nó:

-Anh biết hồ Tịnh Tâm? Anh biết những vụ mất xe trong Đại Nội? Anh biết chuyện con ma lầu Nam Phương?
Nhuỵ hỏi một hồi rồi nhìn tôi chờ đợi. Tôi gật đầu. Nhuỵ từ tốn nói tiếp:

-Tôi chính là người ăn cắp những chiếc xe đạp trong trường Mỹ Thuật và Âm nhạc. Anh tin không?
Tôi giật mình:

-Té ra là Nhuỵ...rồi Nhuỵ dấu ở đâu? Làm cách nào Nhuỵ đem xe ra được?
Quên cả đau, Nhuỵ nở nụ cười láu cá:

-Rứa mới hay. Anh biết tui dấu chỗ mô không?
Thấy tôi đực mặt ra, nó khoái chí tợp một ngụm cà phê rồi nói tiếp:

-Hồ Tịnh Tâm. Vớt được chiếc mô tui quăng xuống hồ. Tối đến chỉ việc kéo lên đạp qua bên kia hồ, luồn lỗ chó dưới chân tường ra ngoài thành là xong.
Tôi khen:

-Nhuỵ hay thiệt! Hèn chi cảnh sát gát cổng thành ngày đêm mà không bắt được thủ phạm.
-Chưa hết đâu anh! Muốn chắc ăn khỏi bị lộ tẩy. Hằng đêm, tui giả làm ma gào, qủi khóc ở lầu Nam Phương cạnh hồ để không ai dám léo hắn tới.
Tôi lại giật mình lần nữa. Chẳng lẽ con ma lãnh trọn cú đá thực mạng của tôi lại là Nhuỵ, thằng em ơn nghĩa này sao?
Tay xoa ngực, mắt nhìn xuống cái chân đau, Nhuỵ nghiến răng:

-Tối hôm kia có mấy thằng ôn dịch ở mô không biết, tự dưng vào trong nớ ngủ lại.
Tôi làm bộ hỏi:

-Vào trong nào?
Nhụy tức tối:

-Lầu Nam Phương chứ mô nữa! Gần nửa khuya tính vào hồ kéo xe đạp lên thì thấy có ánh nến trên lầu. Lại nghe tiếng nói chuyện rù rì của hai ba người. Loáng thoáng có giọng thật quen, nhưng nhỏ quá tui nhận không ra. Tui đoán mấy tay ni muốn rình coi ma, nên lẳng lặng qua bên kia hồ ngồi chờ, đến nửa đêm sẽ trở lại hù một mẻ để mấy thằng ôn dịch chạy té đái chơi cho kinh hồn. Hết dám vào đây phá đám.
Với gương mặt căng thẳng, tôi giả vờ hồi hộp hỏi:

-Rồi...Nhuỵ có trở lại hong?
-Răng không! Tui hú, tui rên, tui làm đủ trò. Tui mò lên lầu. Nhưng, tối quá không dám bước gần chỗ tụi hắn nằm ngủ cạnh cửa sổ. Tui sợ tụi hắn thủ gậy bổ cho một cái là rồi đời. Mà...kể ra tụi hắn cũng gan thiệt, tui dọa rứa mà chẳng có đứa mô chạy hết. Chợt nhớ đến nhánh Tùng gần cửa sổ nơi tụi hắn nằm, tui đi xuống vòng ra cây Tùng, leo lên đu theo cành bám vào cửa sổ. Vừa mới mở miệng hú chưa dứt thì...mụ nội ơi...nghe một cái...bịch vô ngực. Tui bật ngửa rớt xuống đất...xỉu một chập mới tỉnh dậy-Nhuỵ ngưng lại mồi điếu thuốc, rít một hơi lấy trớn rồi tiếp-lúc tỉnh dậy, mình mẩy rêm hết trơn. Chân trái bị trật đau thấu trời. Vậy mà tui cũng phải ráng sức hú thêm vài tiếng cho mấy thằng nớ chùn chân đừng đuổi theo. Rồi...tui ráng lết về nhà bà cô bên kia hồ.
Tôi nhìn Chân Nhuỵ ái ngại:

-Chắc còn đau lắm hả?
Nhuỵ trợn mắt tức tối:

-Răng không! Nó nghiến răng-Nói thiệt, tui mà biết được thằng mô đạp tui tối nớ. Tui...tui...bằm nó ra cho...vịt ăn mới hả cơn giận. Đồ...ôn hoàng dịch vật.

Tôi ngoảnh mặt sang nơi khác, cố giấu nụ cười "ôn hoàng dịch vật" của mình, trong lúc Nhuỵ nhăn nhó đứng lên, bước thấp bước cao vào quán trả tiền. Vừa đi, miệng nó vừa lẩm bẩm như thể đang nguyền rủa ai đó... Hết.

Hồ Xuân Ngọc.
(09.22.1995)



Sunday, July 26, 2026

LẤY CÁI NƯỚC - HỒ XUÂN NGỌC - TÀI NGUYỄN DIỄN ĐỌC

 

LẤY CÁI NƯỚC - HỒ XUÂN NGỌC - TÀI NGUYỄN DIỄN ĐỌC



https://youtu.be/fk0SzLnXrzY



LẤY CÁI NƯỚC - Chuyện ngắn HỒ XUÂN NGỌC (Chuyện trước 75)


Lấy CÁI NƯỚC
(chuyện trước 75)

   Cởi xong đôi giày bốt-đờ-sô, Prang tuột nhanh cái quần trây-di(quần lính) quăng lên bờ cỏ, rồi chạy lẹ xuống suối. Khi chạy đến độ sâu cỡ ngang thắt lưng, Prang nhoài người lặn luôn trong dòng nước mát dịu. Dưới ánh trăng đêm, những bọt nước bắn tung toé sau cú đạp mạnh của chân Prang, lấp lánh túa ra như những vẫy bạc trông thật lạ mắt. Vùng vẫy giữa lòng suối một hồi, Prang quay đầu bơi ngược vào bờ. Nó không thèm lên vội mà nằm dài nơi chỗ xâm xấp nước để tận hưởng cái cảm giác mơn man kỳ lạ của dòng nước đang trôi nhẹ vuốt ve trên thân thể nó. Prang không hiểu tại sao, nguyên một trung đội đóng quân ở cái đồn nhỏ heo hút giữa rừng này, chẳng có ai nhận thức ra sự tuyệt vời của cái thú tắm suối dưới ánh trăng đêm như nó. Đã bao đêm trăng sáng đẹp huyền ảo như vầy, Prang mở miệng mời, mà nào có ai thèm đi theo nó ra đây? Kể cả thằng Krong, người bạn Thượng duy nhất cùng chung trung đội cũng vậy. Lần nào rủ đi ra suối tắm, Krong cũng lắc đầu quầy quậy. Bộ nó quên hẳn gốc gác rừng rú của tổ tiên nó rồi sao?
   Prang xoay mình nằm sấp lại, mặt hướng về phía cổng đồn. Đèn trong doanh trại đã bật sáng choang. Giờ này chắc vợ của Prang đang chuẩn bị bữa ăn tối. Nhớ tới nhiệm vụ phải đi kích đêm nay, Prang đâm nản. Kích kiết con mẹ gì mà cứ kích hoài. Đồn lèo tèo có vài chục mạng, lại nằm sát biên giới Miên gần đường mòn “ông Cụ,” ngay trục chuyển quân của mấy vị chính quy từ miền Bắc đổ vào. Nói hỏng phải...trù, chỉ cần mỗi vị bộ đội đi ngang qua đây khạc một cục...đờm vô đồn, thì chỉ một đêm là trung đội của Prang đầu hàng vô điều kiện liền, chớ đừng nói gì tới chiện súng nổ đạn bay chi cho thất công. Còn cái vụ đi kích chỉ là bày đặt quấy qủa theo đúng nguyên tắc đề ra của cấp trên thôi, chứ kích kiết cái nổi gì?
   Nhớ hồi năm ngoái, khi Prang mới ôm ba lô về trình diện đơn vị này, mấy ngày đầu nó nào có biết ất giáp gì đâu? Hỏng hiểu tại sao mấy trự lính ngồi gác trên lô-cốt chẳng cảnh giác gì ráo trọi? Trự nào cũng ngủ gà ngủ gật, súng dựa vô bao cát, băng đạn để rời một bên. Đi kích thì hò hát um xùm. Tới bãi kích lại đốt một đống lửa thiệt bự, rồi cả đám hè nhau nằm ngủ khò cho tới sáng. Lính tráng gì kỳ cục vậy cà? Thắc mắc chưa dám hỏi thì Prang có liền câu trả lời vài bữa sau đó.
   Một buổi sáng vừa thức dậy, cầm cái khăn đi rửa mặt. Thì, trời mẹ ơi! Có phải vì hai cục ghèn làm mờ mắt nó hong? Mà, chình ình ngay cổng đồn một chiếc xe tăng T-54 ngạo nghễ đậu bít lối từ bao giờ. Sẵn mới ngủ dậy đương mắc...tiểu, lẫn cơn sợ rần rần trong người, thằng Prang chơi đẹp...tưới luôn trong quần hồi nào hỏng hay. Còn đương sớ rớ với cái quần ướt nhẹp thì tiếng kẻng tập họp đã đập liên hồi.
   Đợi cho trung đội tề tựu đầy đủ, thiếu uý Ngọc mới lừ đừ từ trong văn phòng bước ra, theo sau là năm vị bận đồ chính quy mặt mũi lạnh tanh. Năm cái nón cối bọc lưới có hình ngôi sao vàng sùm sụp trên những khuôn mặt tai tái thiếu ánh nắng. Lần đầu tiên trong đời lính, thằng Prang mới thật sự mặt đối mặt với mấy ông...kẹ này, tim nó đập thình thịch vì sợ, thiếu chút nữa là Prang lại...tưới thêm lần hai trong quần. Lạ cái là quanh nó, mấy thằng bạn lính cứ tỉnh bơ như hỏng có chiện gì xảy ra mới kỳ? Thiếu uý Ngọc dẫn năm vị bộ đội tới trước hàng quân của mình giữa sân đồn, rồi hắng giọng nói một cách dõng dạc:
   - Mấy anh cũng biết trung đội mình nằm giữa căn cứ địa của phe bên kia. So về lực lượng thì mình chỉ là hột cát trong cái sa mạc đầy tăng và bộ đội. Sở dĩ họ hong triệt hạ đồn mình vì sợ dính líu đến những khía cạnh chính trị hong có lợi cho họ. Do đó, đã nhiều lần họ gởi đại diện đến đây, để dàn xếp về những hoạt động của cả đôi bên trong vùng. Chính yếu là cả hai phía cùng cố gắng tránh gây khó khăn lẫn nhau trong địa hạt quân sự. Hôm nay, một lần nữa, họ lại đến minh định thêm một số thỏa hiệp ngầm đã được đồng ý trước đây. Xin nhường lời lại cho thượng uý sáu...Phèo.
   Người đàn ông trung niên mặt xương xẩu, bước hai bước ngang tầm với thiếu uý Ngọc. Ông đảo mắt nhìn lứơt qua khuôn mặt của hai mươi mấy người lính địa phương quân đương đứng thẳng băng từng hàng như lượng giá, rồi nở nụ cười chính trị đầy...tang tóc, nói:
   - Chào mấy em. Bữa nay “qua” tới thăm mấy em “đột xuất” như vầy, thiệt quấy quá! Hồi nãy, thiếu uý Ngọc có “phát biểu” sơ qua, chắc mấy em cũng hiểu. Để khỏi mất thì giờ, “qua” sẽ “khẩn trương khai triển” thêm một vài điểm mới trong hợp đồng của chúng ta. Thứ nhứt, về địa điểm đi kích của mấy em. Từ nay trở đi, mấy em đừng đốt lửa như vậy nữa, vì các đồng chí bộ đội đã biết rõ vị trí của mấy em rồi, họ sẽ hong đụng tới mấy em đâu. Sự nổi lửa giữa đêm tối dễ bị phát hiện bởi máy bay tuần thám của bọn Mỹ và điều đó sẽ làm lộ sự chuyển quân trong đêm của bộ đội chúng tôi. Thứ hai-thượng uý sáu Phèo chậm rãi gằn từng tiếng một- Từ nay, mấy em chỉ được sinh hoạt trong vòng ba trăm thước tính từ đồn. Ai vi phạm sẽ bị bắn hạ bởi bộ đội ta.
   Từ buổi sáng đó trở đi, Prang mới biết tại sao trung đội nó tà tà hỏng thèm canh gác gì ráo trọi. Rồi nó cũng quen luôn, hỏng còn sợ mấy ông thần mặt tái đó nữa. Nhiều khi, mấy ông mặt tái đói thuốc còn mò vô đồn xin chút...khói, loại khói “đít vàng” mới chịu. Rồi, còn ngồi cà kê dê ngỗng cả buổi mới chịu dzìa bưng. Vậy chớ trước khi tạm biệt, cũng ráng...chỉa thêm vài điếu “đít vàng” mới bịn rịn chia tay. Nói nào ngay, có qua thì có lại, nhiều khi mấy ổng cũng mời cả trung đội của thiếu uý Ngọc vào rừng coi cải lương dã chiến chớ nào phải không? Rồi cũng nhờ cái “hợp đồng” và tình nghĩa láng giềng đó, mà thằng Prang mới hưởng được cái thú tắm đêm nơi con suối này. Hong thôi, đố cha thằng nào dám mò ra đây, bộ hong muốn sống chắc?
   Nằm sấp một hồi dưới nước bị mấy viên sỏi cấn vô ngực, Prang lồm cồm ngồi dậy. Định lên bờ bận quần áo, thì từ cổng đồn vọng xuống tiếng gọi giựt giọng của thiếu uý Ngọc:
   - Prang...Prang...
   Prang lật đật xỏ quần thiệt lẹ, đáp lớn:
   - Thằng thiếu uý ơi! Prang về nè.
   Prang chạy tới cổng bị thiếu uý Ngọc điểm mặt:
   - Dặn hoài mà gặp ai cũng kêu thằng? Sao hôm trước gặp sáu Phèo hỏng kêu chả bằng “thằng” cho tao nghe thử?
   Prang cười giả lả:
   - Tại tui nói tiếng Việt hong rành mà...
   - Thôi...lẹ lên. Tụi nó đương chờ mày đi kích kìa.
   Prang chạy thiệt lẹ về phía dãy nhà thấp làm trại gia binh phía cuối đồn. Bước vô nhà thì thấy vợ nó ngồi một đống bên mâm cơm dọn sẵn trên bàn. Chẳng nói chẳng rằng, Prang sà xuống ghế đớp thiệt lẹ. Vợ Prang ngập ngừng, hỏi:
   - Tối nay mày hong đi kích sao Prang?
   Prang trệu trạo miếng cơm trong miệng:
   - Có chớ!
   Mắt con vợ thằng Prang sáng lên một cách kỳ lạ. Nó hấp tấp đứng lên kéo vẹt tấm màn ri-đô che giường ngủ, khum người lôi cái ba-lô dưới gầm giường để ngay chân thằng Prang. Rồi, vòng tay bá cổ Prang kéo sát vô bộ ngực bự như hai...trái mìn chống chiến xa của nó, nói:
   - Thôi, ăn lẹ đi-vợ Prang buông tiếng thở dài với vẻ tiếc nuối- Tao tưởng mày ở nhà, tính cho mày lấy “cái nước” tối nay.
   Đương ăn, bị con vợ chà hai trái...mìn vô mặt, ông nội thằng Prang có sống dậy cũng đứt...cầu chì tại chỗ, chớ đừng nói chi tới thằng Prang đương tuổi thanh xuân. Bởi vậy, đương nhai dở miếng cơm, Prang đẩy lẹ xuống cổ họng liền. Xong, nó luồn tay vô áo con vợ “chỉnh” nhẹ hai trái mìn cho đỡ ghiền. Prang nhe răng cười hềnh hệch, khoái trá:
   - Mày tốt quá “dơ” (vợ) ơi! Đợi tối mai, tao sẽ lấy “cái nước” của mày hai lần.
   Mằn mò cặp mìn một hồi, Prang đẩy nhẹ con vợ ra. Lùa nhanh miếng cơm chót, Prang quảy ba-lô gỡ cây súng M-16 treo trên vách mang vào vai. Trước khi đi, Prang còn tiếc nuối vỗ thêm vài cái vào cặp mông tròn ủm như hai cái...đít chảo của con vợ, rồi bước ra cổng đồn.
   Vừa thấy mặt Prang lò dò ra cổng, thiếu uý Ngọc quạt liền:
   - Mày làm cái gì đợi tiểu đội đi hết ráo rồi mới mò ra?
   Prang ấp úng:
   - Tại tui ăn cơm...
   Thiếu uý Ngọc xua tay:
   - Thôi đi đi...đi lẹ lên cho kịp với tụi nó.
   Prang có giò phóng lẹ qua cổng đồn, rồi biến dạng ở khúc quẹo của lối mòn nơi bìa rừng.
   Lầm lũi đi quanh co một hồi trên con đường mòn nhập nhoè bóng tối dưới những tàng cây, vẫn chưa thấy bóng mấy thằng bạn. Lựa bãi đất trống có ánh trăng, Prang ngồi xuống nghỉ mệt, đầu nó cứ miên man nhớ tới cặp vú của con vợ. Nói nào ngay, từ hồi bỏ rừng núi về kinh sống cuộc đời văn minh thành thị, con vợ Prang cũng học đòi chưng diện lẹ lắm. Cái xà-rông sặc sỡ được thay thế bằng chiếc quần mỹ-a đen bóng mướt rượt, rờ tới đâu mát mịn tới đó. Bộ ngực trần đen đủi ngày xưa, nhờ áo bà-ba che kín nên cũng nâu hồng hấp dẫn. Hồi còn ở trong rừng, nhìn bộ ngực trần trụi của vợ có bao giờ gợi cho Prang nỗi thèm muốn nào đâu? Vậy mà giờ đây, chỉ cần con vợ tháo nhẹ hột nút áo là thằng Prang xuất...mồ hôi hạn liền.
   Nói có thần Rừng làm chứng, hồi nãy nếu hong gì nhiệm vụ đi kích đêm nay, Prang đã “để” đẹp con vợ rồi. Ừ, mà sao lạ vậy cà? Cứ mỗi lần nó đi kích đêm thì con vợ lại hứa hẹn cho nó lấy “cái nước.” Đến đêm sau, khi nó xin lấy thì con vợ lại nằm sãi tay há miệng ngủ tỉnh bơ, hỏng thèm đáp ứng gì ráo. Hay tại để qua đêm nên con vợ bị...khô nước?
   Suy nghĩ một hồi, đầu óc mộc mạc của thằng Prang rối lung tung xèng. Nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc nó cũng nhớ tới hai trái mìn chống chiến xa của con vợ. Bức rức trong người, Prang nhắm mắt để trí tưởng tượng dẫn đi vòng vòng trên thân thể căng tràn múp rụp của con vợ đương nằm ở nhà. Chỉ mới mừơng tượng rà sơ vòng ngoài mà tay chưn thằng Prang đã muốn bắt...chuồn chuồn. Prang rùng mình đứng bật dậy, thay vì quảy ba-lô đi tới bãi kích, nó hùng dũng quay ngược về đồn. Kệ mẹ thằng thiếu uý, Prang phải giải quyết chiện “nước nôi” với con vợ cái đã.
   Giờ này mấy bóng đèn trên lô-cốt đã tắt ráo hết, cổng đồn cũng có bao giờ đóng đâu? Lời bảo đảm của thượng uý sáu Phèo chắc như đinh đóng cột, cần gì phải canh gác chi cho thất công? Sợ là sợ thiếu uý Ngọc bắt gặp nó trở về đồn thì quấy qủa cuộc đời thôi, chứ Prang có sợ chi ai? Giờ này ai nấy đã ngủ khò, hỏng lẽ thiếu uý Ngọc còn đứng ngắm trăng ngoài cổng? Bộ ổng khùng chắc? Bởi vậy thằng Prang lướt êm qua sân đồn nào có gặp ai đâu?
   Tới trước nhà Prang đi thiệt nhẹ, nó muốn dành sự ngạc nhiên bất ngờ cho con vợ. Tối nay, Prang cương quyết sẽ “cố gắng” lấy hết “cái nước” của con vợ để khỏi bỏ công mạo hiểm lặn lội trở về. Nó bước sát tới cánh cửa gỗ, nhè nhẹ rút lưởi dao găm đeo bên hông rồi luồn vào khe hở nơi có cái móc gài phía trong. Hất khẽ cái móc, Prang đẩy cửa lách mình vào. Bất chợt, nó bỗng khựng lại vì có tiếng rù rì vẳng ra sau tấm màn ri-đô bao quanh cái giường của vợ chồng nó. Rồi có tiếng mút chùn chụt lẫn giọng rên nhè nhẹ của vợ thằng Prang. Lấy làm lạ, Prang với tay bật công tắc đèn rồi vẹt mạnh tấm màn ri-đô.
   Mèn đét ơi! Ai như thằng Krong đương lom khom trên bụng con vợ nó vậy cà? Cảnh tượng bất ngờ làm Prang đứng chết trân như trời trồng. Ai mà ngờ cái thằng bạn thân thiết ở cùng bản làng, cùng đơn vị, lại thừa lúc Prang hong có ở nhà, nhào vô...đẽo con vợ nó ngọt xớt như vậy? Prang lớ quớ chưa biết tính sao, thì Krong đã nhanh chưn nhảy lẹ xuống giường chuồn biến ra cửa. Prang tần ngần nhìn theo cặp mông xám xịt của thằng Krong lờ nhờ mất hẳn vào bóng đêm ngoài cửa mả giận tím ruột. Nó hầm hầm quay lại ngó con vợ còn nằm ngửa trần trụi trên giường.
   - Sao mày để cho nó lấy “cái nước”?
   Vợ thằng Prang vẫn nằm tênh hênh trên giường, trả lời tỉnh bơ:
   - Tại mày hỏng chịu lấy thì tao cho thằng Krong.
   Dòm thấy cái quần xà-lỏn của Krong nằm lăn lóc trên sàn nhà, Prang định lấy chưn đạp lên. Thì, bỗng đâu, Krong đã xồng xộc từ bên ngoài chạy vào, tay còn bụm chặt bộ...đồ nghề của nó, cặp mắt trắng dã láo liên nhìn quanh quất, miệng lắp bắp:
   - Cái quần...tao để quên cái quần.
   Prang nỗi nóng co giò đạp một cái thiệt mạnh ngay mông thằng Krong làm nó ngã chúi vô vách. Quên Cả đau, Krong phóng tới chụp lẹ cái quần rồi phóng biến ra cửa. Lần này, cặp mông xám xịt của nó như bị...méo qua một bên vì cú đạp thần sầu đầy phẩn nộ của Prang.
   Thằng Prang làm dữ sau cái đêm bắt tại trận vụ chim chuột của con vợ. Người Thượng vốn theo chế độ mẫu hệ, quyền uy của vợ lớn hơn chồng. Cho nên, dù tức giận, Prang cũng hỏng dám thượng cẳng chưn, hạ cẳng tay với con vợ. Ngược lại, nó trút mọi uẩn ức lên đầu thằng Krong, kẻ đã lấy “cái nước” của con vợ nó. Nội vụ được Prang trình lên thiếu uý Ngọc. Trên cương vị của một trung đội trưởng, và theo hệ thống quân giai, thiếu uý Ngọc phải đánh công điện trình lên trung uý Vui trưởng phòng an ninh quân đội ở chi khu Lộc Ninh nhờ giải quyết. Lúc bấy giờ, sự liên lạc giữa trung đội của Ngọc với chi khu Lộc Ninh hoàn toàn dựa vào hệ thống vô tuyến điện, và một phi vụ trực thăng mỗi tháng đáp xuống đồn tiếp tế lương thực, bưu tín, luôn tiện bốc theo những người lính nghỉ phép hoặc đau ốm. Do đó, trong khi chờ đợi chuyến bay tiếp tế để giải giao bộ ba: Krong, Prang, và vợ xuống phòng an ninh quân đội ở Lộc Ninh, thì Prang và Krong được tách rời nhốt riêng mỗi đứa một nơi, để tránh những đáng tiếc có thể xảy ra.
   Chiếc trực thăng thả vợ chồng Prang và Krong xuống sân vận động Lộc Ninh vào xế trưa. Một chiếc xe Jeep đợi sẵn trên sân cỏ chở thẳng bộ ba về phòng an ninh. Cả ba đựơc đưa vào căn phòng vuông vức bít bùng sơn màu xám, có cái bàn gỗ giữa phòng và bốn chiếc ghế chung quanh. Bóng đèn tròn có chụp màu xanh lá cây, treo tòn teng bằng sợi giây điện từ trần nhà, chỉ đủ rọi sáng phạm vi mặt bản, phần còn lại của căn phòng là bóng tối lờ nhờ đáng sợ. Mặc dù việc thưa kiện của Prang thuần tuý dựa trên tình cảm, hong dính dấp gì về vấn đề an ninh chính trị, nhưng sao vô tới đây, hỏng riêng gì thằng Prang mà Krong cũng thấy ớn lạnh, chỉ có con vợ Prang là mặt mày tỉnh bơ, nhơn nhơn như chỗ không người. Ba đứa còn đương đứng xớ rớ, thì cửa phòng bật mở.
   Trung uý Vui trưởng phòng an ninh, người cao lớn bệ vệ, tay ôm xấp hồ sơ cùng hai ngừơi lính bước vào. Bộ mặt của trung uý Vui hỏng vui chút nào so với cái tên cúng cơm đầy...hoan lạc của mình. Chỉ mấy cái ghế, Vui nói:
   - Mời quý vị ngồi.
   Đợi ba người an tọa xong, Vui ra dấu cho hai người lính lui ra khỏi phòng rồi ngồi xuống trên chiếc ghế còn lại. Lướt qua chồng hồ sơ để trên bàn, trung uý Vui hất hàm hỏi Prang:
   - Đầu đuôi ra sao? Anh thuật lại cho tôi nghe thử.
   Prang sửa lại thế ngồi cho ngay ngắn, chỉ ngón tay vào Krong, nói với giọng run run:
   - Cái thằng Krong này xấu lắm thằng trung uý ơi! Nhằm lúc tui hong có ở nhà, nó vô lấy “cái nước” của con “dơ” tui.
   Nghe giọng nói lơ lớ của Prang, Vui suýt bật cười. Cố giữ bộ mặt nghiêm nghị, Vui hỏi:
   - Lấy “cái nước” là lấy gì?
   Prang chập hai bàn tay lại làm động tác nhịp lên nhịp xuống, giãi thích:
   - Thằng Krong nó nằm trên mình con “dơ” tui rồi...phịch lên phịch xuống như vầy nè thằng trung uý.
   Ráng kềm mà Vui cũng phải bật cười vì lối giải thích quá cụ thể của Prang. Vui hỏi:
   - Anh bắt gặp tại trận hả?
   - Chứ sao không. Trời ơi! Nhớ tới cái mông của nó, tui còn giận quá mà.
   Trung uý Vui vỗ vai Prang an ủi:
   - Thôi được rồi, chuyện đâu còn có đó. Krong đã làm bậy thì tôi sẽ phạt nó theo quân pháp, anh cứ yên chí-quay sang Krong, Vui hỏi- Còn anh, tại sao anh... lấy “cái nước” của vợ Prang?
   Krong đi lính đã khá lâu, trứơc Prang nhiều năm nên tiếng Việt rất sành sỏi, nó xấu hổ cúi mặt nhìn xuống đất, giọng nghe yếu xìu:
   - Đâu có, tui đâu có lấy cái gì của vợ Prang?
   - Prang nói nó bắt tại trận anh đang nằm trên bụng vợ nó.
   Krong ngước mặt lên, nói với giọng qủa quyết:
   - Có...có...nhưng lấy chưa được. Trời ơi! Chưa có lấy mà...
   Vui dọa:
   - Anh phải thành thật khai rỏ nội vụ. Nếu giấu diếm thì tội sẽ nặng gấp đôi.
   Nghe hù bị phạt gấp đôi, Krong sợ hãi ngó Vui, rồi quay qua liếc khẽ con vợ Prang. Nó ngập ngừng kể:
   - Bữa đó Prang đi kích, nên vợ Prang rủ tui qua nhà chơi. Nằm trên giường nói chiện với nó một hồi tay tui...ướt nhẹp hết trơn. Thiệt tình, tui hong muốn lấy “cái nước” của vợ thằng Prang, nhưng vợ nó hối tui lấy lẹ lẹ hong thôi để lâu “nứơc” khô uổng lắm.
   - Sao hồi nãy anh nói chưa có lấy-Vui gặn.
   Krong thiệt thà :
   - Chưa có lấy thiệt mà! Mới lom khom tính lấy thì thằng Prang về tới. Làm sao tui lấy được? Nói có thần Rừng lảm chứng, Thẳng em tui còn chưa kịp...”khóc ngoài quan ải” nói chi tới chiện đút đầu vô trỏng kiếm nước?
   Mắc cừơi vì lối dùng chử sặc mùi lính tráng của Krong, trung úy Vui khoát tay ngăn không cho Krong nói nữa, Vui hỏi vợ Prang:
   - Tại sao có chồng mà chị còn tư tình với Krong?
   Vợ Prang không chút ngượng ngùng, trả lời tỉnh queo:
   - Tại cái thằng Prang này yếu quá! Lần nào lấy “cái nước” nó cũng lấy có nửa chừng rồi nằm lăn ra ngủ. Đương phê mà bị đứt...phim, sao tui chịu được?
   Quay mặt nhìn ra phía sau để giấu nụ cười, Vui hỏi tiếp:
   - Cái đêm Prang trở về bắt gặp chị và Krong trên giường, Krong đã lấy “cái nước” của chị chưa?
   Vợ Prang lắc đầu, trả lời cộc lốc:
   - Chưa. 
   Trung uý Vui hướng sang Prang:
   - Dù Krong chưa lấy được “cái nước” của vợ anh, nhưng Krong và vợ anh đã xác nhận có tư tình với nhau. Bây giờ tôi sẽ gởi Krong qua quân cảnh Tư Pháp tạm giam chờ ngày truy tố ra toà vì tội thông dâm(tội hình sự theo luật Hồng Đức). Phần vợ chồng anh, hãy tự giải quyết chuyện tình cảm của gia đình mình. Nếu như hai người quyết định ly hôn, thì anh được miễn trừ trách nhiệm chu cấp tài chánh cho vợ anh, vì anh không có lỗi, không vi phạm luật hôn nhân dựa trên bộ Dân Luật tố tụng về Hôn Phối của chính phủ. Ngày mai tôi sẽ xin tiểu khu cho chuyến bay chở vợ chồng anh về lại đơn vị. Hai người còn có yêu cầu gì nửa không?
   Prang vụt đứng lên phản đối:
   - Thằng trung uý xử vậy là hỏng được. Krong phải bồi thường cho tui.
   - Bồi thường cái gì? Krong phạm tội thì ở tù, nó đâu có lấy tiền lấy bạc hay làm thiệt hại tài sản gì của anh mà đòi bồi thường?
   Prang hùng hổ:
   - Theo tục lệ của bản tui, tư tình với “dơ” người trong Bản thì phải đền một con trâu, hai con heo, mươi con gà, và hai ký muối. Nếu thằng Krong hong đền, tui còn mặt mũi nào về bản cúng thần Rừng?
   Nghe vậy, Krong nhìn trung uý Vui với cặp mắt van xin:
   - Trung uý ơi! Làm ơn cho tui ở tù đi. Bắt tui đền nhiều như vậy, tiền đâu mả có? Thằng Krong này nghèo lắm.
   Vui nạt:
   - Ai biểu nghèo mà ham vui thì ráng chịu.
   Krong nhăn nhó:
   - Vui? Chưa gì đã bị đạp vô đít đau thấy...tù trửơng, còn bị...táo bón hết mấy ngày. Đã vậy, chút xíu nữa là thằng Krong này mất toi cái quần xà-lỏn rồi.
   Suy nghĩ giây lát, trung uý Vui mệt mỏi cầm xấp hồ sơ đứng lên:
   - Thôi, tôi cho quý vị nửa tiếng để dàn xếp với nhau. Dù gì cũng là anh em chung đơn vị, cùng bản làng. Nếu Prang ký đơn bải nại vì  Krong đồng ý bồi thường theo yêu sách của Prang, thì tôi sẽ trả Krong về lại đơn vị khỏi đi tù. Khi nào thỏa thuận xong ra ngoài gặp tôi.
   Hỏng biết thằng Krong mặc cả như thế nào, mà cuối cùng con trâu biến mất trên văn bản bải nại của Prang. Yêu sách đòi bồi thường chỉ còn lại hai con heo, mười con gà, và hai ký muối. Đối với Prang và phong tục của bản nó, thì sự đền bù đó là một niềm hảnh diện, một thắng lợi mỹ mãn cho bên nguyên cáo. Vì vậy, mặt mày vợ chồng Prang hớn hở ra phết, chẳng bù với thằng Krong, nó rầu rầu như mới vừa đưa đám ma...ông già nó. Phải chi lấy được chút “nước” thì đền cũng cam, đằng này thằng “em” còn nằm xa lắc ngoài “quan ải” mà phải chi cả đám...gia súc như vậy, thiệt ngặt hết sức.
   Nói nào ngay, người Thượng họ thật thà chất phác lắm, hỏng hứa thì thôi, mà đã hứa là giữ y chang như vậy, hong có vụ lươn lẹo nuốt lời. Thằng Krong về lại đơn vị nhịn đủ ba tháng lương đền thẳng băng cái một cho vợ chồng Prang. Krong thề độc với thần Rừng từ nay cho tới già, hong còn dám léng phéng đi chùa lậu “nước” nôi của thiên hạ nữa.
   Nếu chuyện chỉ có vậy, thì trung uý Vui đâu phải thỉnh thoảng thức giấc nửa đêm bật cười khan vì mơ thấy thằng...Prang? Chẳng là, sau khi giải quyết êm đẹp vụ thưa kiện của Prang, Vui cũng quên luôn tụi nó. Chiến cuộc ngày càng sôi động còn biết bao nhiêu việc quan trọng cần làm. Bữa thì điều tra vụ nổ súng chết người; bữa thì lấy khẩu cung tù binh; hôm thì làm ăn-kết mấy vị quân nhân ba gai nhậu say bỏ lựu đạn vô ly bia làm chết mấy em gái hậu phương trong quán bia ôm. Ôi! Đủ thứ ta bà ân oán chứ nào phải giản đơn?
   Bởi vậy, như đã nói ở trên, nếu thằng Prang trở về sống bình lặng nơi đơn vị “khỉ ho cò gáy” của nó giữa rừng sâu, thì trung uý Vui đâu có phải giựt mình thức dậy nửa đêm cười trẹo họng như vậy?
   Một bữa trưa, khi chiếc trực thăng tiếp tế tiền đồn vừa đáp xuống sân vận động Lộc Ninh. Thì, từ trong lòng tàu thằng Prang nhảy xuống cái rột, nó cắm đầu chạy một mạch vô tiểu khu rồi xông thẳng vào phòng an ninh quân đội của trung uý Vui. Nhằm giờ nghỉ trưa,  đương ngồi nặn...mụn làm sạch...mặt để chiều nay đi gặp bồ, mà thằng Prang xồng xộc đút đầu vô, đố cha thằng nào hỏng tức? Nhận ra thằng Prang, Trung uý Vui hất bộ mặt lạnh tanh hằn đầy vết...móng tay, quạt liền:
   - Ai cho anh vô đây? Bộ muốn ở tù hả? Biết giờ này giờ gì hong?
   Thấy trung uý Vui nỗi giận, Prang lính quýnh nói:
   - Xin lỗi thằng trung uý. Tui biết giờ này là giờ thằng trung uý lấy cái...mụn ở mặt. Nhưng...
   Vui xua tay:
   - Hỏng có nhưng nhị gì ráo. Ra ngoài để tôi nặn mụn...ý quên...để tôi làm việc.
   Prang mếu máo:
   - Tui có chiện quan trọng lắm, thằng trung uý ơi...
   - Ê...ông trung uý nhen! Hỏng có “thằng trung uý” nữa à! Bộ vợ anh bị thằng nào lấy “cái nước” nữa sao?
   Mắt thằng Prang sáng lên:
   - Sao ông trung uý biết?
   Thấy bộ mặt thật thà ngớ ngẩn của Prang, Vui bật cười và nói đùa với nó:
   - Thì người nào lấy “cái nước” của vợ anh, cứ bắt nó bồi thường giống như Krong là xong chuyện, cần gì phải kiếm tôi?
   Prang khổ sở vò đầu:
   - Có, nhưng tụi nó trả...giá quá.
   Vui ngạc nhiên:
   - Bộ nhiều lắm sao mà anh nói “tụi nó”?
   Prang đáp:
   - Gần nửa trung đội lận.
   Trung uý Vui trợn mắt nhìn thằng Prang:
   - Anh nói “gần nửa trung đội” lấy “cái nước” của vợ anh?
   Prang buồn bả gật đầu:
   - Tụi nó nói ở giữa rừng lãnh lương hong có chỗ xài, nên đưa hết cho tui để xin “cái nước” của con “dơ” tui giống như Thằng Krong vậy. 
   - Vợ anh có đồng ý bán “cái nước” hong? Vui hỏi.
   Prang hậm hực trả lời:
   - Có. Nhưng tụi nó nói con “dơ” tui bị lấy hết “nước” nên bây giờ khô queo. Vì vậy tụi nó chỉ chịu trả nửa giá thôi.
   Vui phì cười, giỡn:
   - Nếu vợ chồng anh chịu giá thì làm, hong thì thôi. Thưa gởi cái nỗi gì?
   Prang phân trần:
   - Hỏng phải vậy. Tui chịu chứ sao hong. Có điều, sau này tụi nó hết tiền nên ký...sổ nhiều quá. Tui đòi hoài hỏng đứa nào chịu trả, nên mới chạy ra đây kiếm ông trung uý xử dùm.
   Chiếu theo Quân Pháp, thằng Prang mang tội nặng nhứt, vì nó là chủ chứa; thứ đến là thiếu uý Ngọc đã hong kiểm soát chặt chẻ lính tráng dưới quyền để xảy ra chuyện bê bối trong đơn vị; sau chót là mấy tay quân nhân ký sổ nợ với vợ chồng Prang. Nhưng, xét vì đơn vị của thiếu uý Ngọc nằm ngay miệng cọp, nơi địa đầu giới tuyến, cực khổ gian nan, nên cấp trên cũng vu vi phạt lấy lệ mỗi người “tám củ” trong quân bạ.
   Chuyện tưởng êm, ai dè kết cuộc lại bất ngờ hết sức. Chẳng, thằng Prang đầu óc thiệt thà như đếm, nó hỏng hiểu tại sao bán “nước” của con vợ hong lấy được tiền còn bị quở trách trong hồ sơ quân bạ? Khối óc đơn giản chất phác của nó nghĩ hoài mà hong tìm được câu trả lời. Nghĩ thét rồi máu rừng xanh nổi lên làm nó chạm dây đầu. Ai đời, nửa đêm, nó cột cứng con vợ trên giường, rồi rút lưỡi lê nhắm ngay mạch “nước” của con vợ thẻo một miếng ngọt xớt. Chẳng thèm nhìn tới con vợ nằm dở chết ngay đơ trên giường, nó cầm miếng da còn dính chùm lông vừa thẻo đựơc của con vợ, lủi vào bóng đêm trốn biệt vô rừng.
                           ooo
   Tưởng thượng uý sáu Phèo là người may mắn. Đương lúc cần bổ xung quân số, lại nhận đựơc một thằng lính “ngụy” giác ngộ cách mạng trốn ngược vô rừng xin gia nhập bộ đội mà hỏng tốn một lời động viên nào hết. Ai dè, nhận cái thằng giác ngộ, “chiêu hồi” ngược này rồi, mới vỡ lẽ ra là nó bị...mát dây. Mỗi lần nhìn thằng Prang, cổ đeo một miếng da khô còn dính lưa thưa vài sợi...lông, đi tới đi lui, múa tay múa chưn cười khan một mình, là thượng uý sáu Phèo muốn...đạp một cái cho chết cha nó cho rồi. Nhưng thôi, lỡ nhận thì phải nuôi. Biết đâu chừng ăn hoài “bo bo” cùng bồi dưỡng với thần dược “Xuyên Tâm Liên” có ngày nó hết...điên, thì cách mạng được nhờ sao?

Hồ Xuân Ngọc