TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Saturday, April 25, 2026

VÀI Ý NGHĨ VỀ BÀI THƠ CỌP LẤY CHỒNG THƠ DƯƠNG QUÂN - BÀI VIẾT HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 

VÀI Ý NGHĨ VỀ BÀI THƠ CỌP LẤY CHỒNG TÁC GIẢ DƯƠNG QUÂN



 
 
CỌP LẤY CHỒNG

(Viết cho con gái)

 

Ngày xưa ba mẹ còn xuân sắc
Muốn có con trai để nối giòng
Làm lụng chuyên cần lo cuộc sống
Tháng ngày cứ thấp thỏm thầm mong

 
Rồi một hôm kia mẹ báo tin
Niềm vui đã đến với gia đình
Bào thai đang lớn dần trong bụng
Chờ đợi đến kỳ mẹ sẽ sinh

 
Ba mừng, đi sắm tả, mua nôi...
Năm cọp sinh con sướng nhất rồi
Được "vuốt râu hùm" đùa thỏa thích
Gia đình chắc sẽ rộn niềm vui.

 
Một đêm chuyển bụng, mẹ lâm bồn
Tiếng khóc chào đời thật dễ thương
Cô mụ báo rằng: "Sinh bé gái..."
Thì ra "cọp cái" chính là con.

 
Cọp cái tướng tinh thật dữ dằn
Mỗi lần đói sữa khóc hung hăng
Đạp chòi, giận dữ, con la hét
Mặt đỏ như than sánh chẳng bằng.

 
Càng cưng con càng khó tánh nhiều
Ba thường ve vuốt, mẹ nâng niu
Giống ai bướng bỉnh và ngang ngạnh
Con muốn là ba mẹ phải chiều.

 
Năm tháng dần trôi con lớn lên
Không như cô thiếu nữ ngoan hiền
Tại vì giống cọp nên hung dữ
Ai dám tìm con để kết duyên.

 
Đi học, đi thi phải chọn ngành
Nhằm môn cả lớp chỉ nam sinh
Mình con là gái, không bè bạn
Lầm lũi quanh năm lẻ một mình

 
Thế rồi ba phải bỏ quê hương
Cuộc sống lưu vong vạn dặm trường
Nơm nớp lo về con gái rượu
Lại nhằm tuổi Cọp khó ai thương.

 
Có thằng tuổi Tý thật to gan
Bởi nợ duyên chi đã buộc ràng
Đem rượu, trầu cau làm sính lễ
Khẩn cầu rước Cọp chuyến sang ngang.

 
Mẹ hiền tổ chức Lễ Vu Qui
Con Chuột thong dong rước Cọp về
Ba ở phương trời nên vắng mặt
Rượu mừng ba chẳng được nâng ly.

 
Hình dung con mặc áo cô dâu
Làm lễ gia tiên, lạy cúi đầu
Ba thấy trong lòng tràn hạnh phúc
Dường như có trộn lẫn niềm đau.

 
Mẹ thắp nến hồng, khấn tổ tiên
Cầu cho con đẹp mối hương nguyền
Họ hàng đông đủ ngày hôm ấy
Ba kể như người bị lãng quên

 
Thương con Cọp nhỏ buổi vu qui
Ba viết bài thơ vội nhắn về
Thay của hồi môn, thay kỷ vật
Thay màu pháo đỏ tiễn con đi.

 
Mấy lời Ba muốn dặn dò con
Vun quén tình yêu thật vẹn toàn
Chung Thủy là nền xây Hạnh Phúc
Thăng trầm vẫn giữ tấm lòng son.

 
Dương Quân
 

Anh Dương Quân quý mến,

 

       Đọc thơ anh lúc nào H.A.N cũng đọc đi đọc lại, càng đọc càng thấm thía.
Bài thơ Cọp Lấy Chồng thật cảm động, cho thấy tác giả nhớ lại những
kỷ niệm thời còn xuân sắc, một loạt những hình ảnh nối tiếp nhau, dồn
dập, những ý tưởng thầm mong rất thực tế, rất dễ thương. Những kỷ 
niệm luôn ôm ấp và ấp ủ trong lòng:
...
Ngày xưa ba mẹ còn xuân sắc
Muốn có con trai để nối giòng
Làm lụng chuyên cần lo cuộc sống
Tháng ngày cứ thấp thỏm thầm mong
...
       Đành rằng không thể sống mãi với quá khứ nhưng ở đây tác giả không
bao giờ quên, bởi đó là những nấc thang của cuộc đời.
       Cọp Lấy Chồng một bài thơ với nhiều nỗi nhớ, liên tưởng tất cả những
gì đã xảy ra trong quá khứ, bâng khuâng nuối tiếc tháng ngày đã qua với
những nỗi buồn ngày Cọp Đi Lấy Chồng mà:
...
Ba ở phương trời nên vắng mặt
Rượu mừng ba chẳng được nâng ly.
...
Đọc thơ anh Dương Quân H.A.N bắt gặp những cung bậc đa thanh về tâm hồn của con người, một hồn thơ ý thức diễn tả tinh tế và thấm thía:
...
Thương con Cọp nhỏ buổi vu qui
Ba viết bài thơ vội nhắn về
Thay của hồi môn, thay kỷ vật
Thay màu pháo đỏ tiễn con đi.
       H.A.N khg khỏi không cảm động , trong cả bài thơ anh DQ dựng chân dung khá độc đáo, nhất là những câu làm H.A.N nghẹn ngào khi anh dặn dò con gái: 

Mấy lời Ba muốn dặn dò con
Vun quén tình yêu thật vẹn toàn
Chung Thủy là nền xây Hạnh Phúc
Thăng trầm vẫn giữ tấm lòng son.
...
       Thơ anh DQ luôn luôn ca ngợi lòng  thủy chung, thủy chung là nền tảng xây hạnh phúc “Thăng trầm vẫn giữ tấm lòng son” thương nhớ, đơi chờ, ray rứt trong tâm hồn, với nhiều hy vọng, khi đọc bài thơ này, tôi nghĩ lời thơ xuất phát từ trái tim, lời thơ bình dị nhưng rất cảm động cũng như rất điển hình và nhiều xúc cảm...
        Cám ơn anh Dương Quân đã cho H.A.N đọc bài thơ quá hay.

 

Quý mến.
Hoàng Ánh Nguyệt


Monday, April 20, 2026

XUÂN NÀY EM CÓ VỀ KHÔNG - THƠ DƯƠNG QUÂN

 



XUÂN NÀY EM CÓ VỀ KHÔNG 
(Để nhớ NHN)



Xuân này em có về không?
Thu tàn năm ngoái, mùa đông qua rồi
Trăm thương, ngàn tiếc đầy vơi
Đêm đêm trằn trọc nhớ người viễn du

Vô biên, vô lượng mịt mù
Vô thanh, vô sắc, vô ưu...vô cùng
Mênh mông vũ trụ trùng trùng
Vô ngôn, vô lượng, viễn vông cõi ngoài

Đời người, xuân bất tái lai
Xuân qua, như suối, sông dài chảy xuôi
Em từ một tối mòn hơi
Nhịp tim ngừng nghỉ, mộng đời vãng sinh

Em từ nhẹ gót phiêu linh
Đèn khuya leo lét, gia đình hắt hiu
Then cài, cửa khoá sớm chiều
Gối chăn lạnh lẽo, buồn thiu canh dài

Nhang trầm phảng phất hương bay
Chập chờn, đứt nối, lạc loài cơn mơ
Bên thềm gió thoảng nhẹ đưa
Tưởng chừng em trở giấc khuya thở dài

Vẳng xa, tiếng hạc lưng trời
Đêm thâu hun hút, trăng cài màn sương
Chỉ là hư ảo, vấn vương
Thực hư nhân thế, vô thường, có- không...

Xuân tàn, hè, lại thu, đông
Nhân sinh hữu hạn, quay vòng nắng, mưa
Triền miên nhật nguyệt sau, xưa
Càn khôn chìm nổi, dật dờ phiền, vui

Xuân về! tuyết giá ngậm ngùi
Nhớ em, còn tận phương trời nào...xa
Xuân là Xuân của mọi nhà
Chỉ mình anh vẫn thiết tha đợi người

Một mai, Xuân lại qua rồi
Người đi vẫn biệt ngàn khơi, không về.


Dương Quân
(Mậu Tuất 2018)


Sunday, April 19, 2026

TÂM TÌNH CÙNG TRI KỶ - THƠ DƯƠNG QUÂN

 



TÂM TÌNH CÙNG TRI KỶ


Hỡi tri kỷ! Có biết chăng:


- Trời đất bao la, lòng người chật hẹp
Tình chớm lên ngôi, đã vội phai tàn
Đời chưa thăng hoa, tương lai vụn vỡ
Hữu hạn kiếp người, vô tận thời gian


Ngoảnh nhìn lại, bao người vào thiên cổ
Đã lặng câm, im ắng đến tê người
Cõi vô minh, lời thỉnh cầu tuyệt vọng
Vũ trụ buồn, “hình nhi thượng” chơi vơi


Ta vẫn ngồi nghêu ngao trong bóng tối
Đợi trăng lên, chờ trăng lặn, canh tàn
Tiếng cú kêu, nhạc côn trùng ai oán
Sương đầm đìa, sầu mộng vẫn chưa tan


Ta còn lại, “thiên ban tam thốn dụng”
“Nhất đán vô thường, vạn sự hưu vong”
Ta thả nổi, đời phong trần lưu lạc
Lũ vượn người đã bán rẻ non sông


Ai cũng như nhau: “Hữu hình hữu hoại”
Nợ áo cơm, lời giáo huấn Thụ Nhân
Ta, hạt cát, giữa chập chùng sạn sỏi
Đã khiến ta mắc mướu bẫy đường trần


Nhưng chẳng hề chi. Lưới trời lồng lộng
Một mình ta, ngồi luận cổ suy kim
Ta nhớ cố tri, ta thương tiền kiếp
Ta giận đời này, lừa lọc bon chen


Biết bao kẻ, hắt hiu buồn số phận
Hãy nói KHÔNG, với hệ lụy thường tình
Ta chán lắm, cảnh “đêm dài lắm mộng”
Người cứ chờ, rồi sẽ tới bình minh


Ta bất mãn chung thân. Rồi tự hỏi:
Giá khi xưa, ta đừng có trên đời
Để khỏi vướng nhọc nhằn, mang phiền lụy
Thế gian này đỡ ô nhiễm. Lôi thôi!


Dương Quân   
5.18

Góp ý nhận xét của một độc giả 
“Thơ Dương Quân, trùng trùng điệp điệp, biến hóa muôn màu sắc, muôn hình thể…lúc điềm nhiên thú nhàn cư chấp nhận kiếp này, lúc cuồng nộ như vũ bão, lúc tỉnh tỉnh mơ mơ, lúc thì tình tự ngọt ngào như nước rót.
Người (DQ) ở nơi đấy chỉ gói ghém tâm tư qua chữ nghĩa thôi mà khiến người thưởng lãm thơ cứ ngỡ rằng Người đang du lãm khắp quả địa cầu này ẩn ẩn hiện hiện.
Tuyệt vời! Càng đọc thơ Dương Quân em như lạc bước vào thế giới nào đó”

Mộng Thuỷ
2.17.22


Friday, April 17, 2026

THƯ THĂM BẠN - THƠ DƯƠNG QUÂN

 



THƯ THĂM BẠN
(Thân tặng Đồng Môn QGHC
Riêng gởi VQ.D-NTS)


Ta nghe người ở xa bên Úc
Từ ngày mất nước chạy sang đây 
........
Quên mình ngày trước làm Ông Đốc
Chấp nhận gian nan để "kéo cày" 


Phước đức Ông Bà còn để lại 
Kiếm ăn đắp đổi cũng qua ngày 
Bạn bè dăm đứa thân quen cũ 
Tản lạc phương trời chẳng gặp ai. 

Ngày tháng qua nhanh, giờ hóa lão 
Tang bồng trót gởi áng mây bay 
Nhiều khi nhớ lại thời niên thiếu 
Thầm tiếc cho đời, lỡ chí trai. 

Thuở ấy, chúng mình đầy nhiệt huyết 
Tình nhà, nợ nước gánh hai vai 
Dời non, lấp biển mang hoài bão 
"Trị quốc, tề gia" gắng miệt mài. 

Ai ngờ đất nước trùm tang tóc 
Dẫm nát quê hương gót độc tài 
Nhiều bạn bị tù, nhiều bạn khác 
Đầu xanh sớm bỏ cõi trần ai. 

Nghĩ mình? thấy thẹn cùng sông núi 
Nợ nước chưa đền, uổng chí trai 
Ai luận anh hùng- thời vượt biển 
Xứ người trôi nổi kiếp bèo mây. 

Ta ở Miền Nam nhiều nắng hạ 
Lắm cơn bão biển thổi vào đây 
Làm rung chuyển cả trời tâm sự 
Những đợt cuồng phong cứ kéo dài. 

Ta nghe từng mảnh đời tung vỡ 
Tan tác vùi trong đám cỏ cây 
Ta nhặt những tấm tình rơi rớt 
Làm thơ đem kể chuyện vơi đầy. 

Giờ ta đi đứng không còn vững 
Bệnh hoạn theo nhau tiếp đọa đày 
Muốn đến thăm người, nhưng thật khó 
Nhớ nhau viết vội lá thư nầy. 

*** 

Thư bất tận ngôn! 
Xin chúc bạn: 
Ráng mà gầy dựng chút tương lai 
Phần ta, còn quãng đời hiu hắt 
Như khói hoàng hôn muộn cuối ngày. 

Dương  Quâ
n