TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Wednesday, March 25, 2026

LỜI TẠ LỖI MUỘN MÀNG - THƠ DƯƠNG QUÂN

 


LỜI TẠ LỖI MUỘN MÀNG

 

Có lẽ không còn cơ hội nữa

Một lần trở lại viếng quê xưa

Một lần nhìn thấy khung trời cũ

Mấy chục năm qua đã nhạt mờ

 

Có lẽ không còn hy vọng nữa

Được nhìn đồng lúa, ngắm giòng sông

Con đò bến đợi, hoàng hôn vắng

Lơ đễnh lưng trâu, lũ mục đồng

 

Có lẽ không còn tìm lại được

Mái trường rêu mốc, lớp tường vôi

Nắng hè hoa phượng vương màu nhớ

Áo trắng học trò, tóc chấm vai

 

Có lẽ chẳng bao giờ gặp lại

Những người thân cũ, những bà con

Họ hàng ai hãy còn, ai mất

Ai đã nằm yên dưới mộ phần

 

Bỗng dưng! nghe thấm bờ môi mặn

Nhớ buổi ra đi quá vội vàng

Chỉ sợ khỉ rừng ngăn chận lại

Tiếp đời quản chế, mãi gian nan

 

Bước lưu vong, đã dư phiền não

Nung nấu tâm can, héo hắt lòng

Chạnh nhớ quê nhà buồn ủ rũ

Tâm sầu bạch phát, trắng như bông

 

Nào những người xưa? chắc mất rồi!

Những đàn em bé, thuở vui chơi

Giờ lên tuổi thọ, ông bà lão

Hưng, phế bao nhiêu lớp đổi dời

 

Hỡi ai còn thức ở bên kia!

Xin mượn bàn tay dắt lối về

Xin chút ân tình còn rất hiếm

Làm liều tiên dược tỉnh cơn mê

 

Không bảnh gì đâu, ở xứ người

Nói năng ngọng nghịu, chẳng suông lời

Họ, Tên- đảo ngược thành - Tên, Họ

Già, trẻ lộn sòng: Anh với Tôi

 

Bất hạnh cho ai, đời biệt xứ

Lìa xa đất mẹ, bỏ quê hương

Đến khi mãn kiếp đày lang bạt

Tro cốt rải về với đại dương

 

Hỡi những người đang sống lẻ loi

Cho ta góp lại nửa môi cười

Nửa kia còn ấm xin tìm đến

Để thấy đời này, cũng đủ đôi

 

Hỡi những người trong cảnh đọa đày

Cho ta gánh giúp cả đôi vai

Đau buồn, ta sẵn lòng chia sớt

Hạnh phúc chia đều khắp đó đây

 

Hãy gói cho ta giọt nắng vàng

Bên nhà buổi muộn bóng chiều loang

Để ta hoà lẫn vào băng giá

Sưởi ấm buồng tim sắp nguội tàn

 

Xin gởi cố hương Lời Tạ Lỗi

Từ ngày khoác áo bước phiêu linh

Vịt -Kìu? Ta chẳng hề hoang tưởng

Chỉ nợ non sông một gánh tình

 

Dương Quân

2018



Sunday, March 15, 2026

LỜI HẸN SAU CÙNG - THƠ DƯƠNG QUÂN

 





 LỜI HẸN SAU CÙNG



Ta đã chết mấy lần, rồi sống lại
Không yên tâm về ngụ ở Thiên Đường
Bởi ta phải chờ em sang kiếp khác
Lại gặp nhau và tiếp nối yêu thương

Ta đã chết đêm qua, khi trăng lặn
Khi em về hứa hẹn giấc trăm năm
Ta đau nhức bởi vết thương trần thế
Nặng tình em nên hụt bước Niết Bàn

Ta còn nợ làm người chưa trả đủ
Nợ non sông, nợ kinh sử, nợ tình
Ta quay cuồng, ngập chìm trong bể khổ
Ta đi tìm toàn những thứ linh tinh

Ta đi tìm hoa tươi trong nắng hạ
Ta muốn nghe chim hót buổi đông tàn
Ta thèm ngắm bình minh ngày giông bão
Nên hoài công dẫm mãi lối gian nan

Ta đi tìm thủy chung trong phản bội
Còn chút nào cay đắng nữa không em?
Xin hãy quên lời đầu môi chót lưỡi
Thôi kiêu sa, trở lại nếp ngoan hiền

Và cũng thôi cho ta hi vọng ảo
Rằng, thì, là...mưa nắng, tuyết sương giăng
Củ cà rốt treo trước đầu con ngựa
Ta chạy theo rời rã cũng muộn màng

Nhớ xưa kia, ta có thừa uy dũng
(Anh hùng nào không lụy cửa mỹ nhân)
Sao giờ đây, ta yếu mềm điêu đứng
Tôn thờ em như thánh nữ giáng trần

Em nhớ không? Còn tuổi nào để đếm
Chỉ chờ nhau cũng đã hết kiếp người
Ta sẽ làm con sói già đơn độc
Để nhìn xem trái đất lúc ngừng xoay

Ta đến đây, đường nhân gian đã hết
Cõi trần ai ta nếm đủ đau buồn
Hẹn ngày kia, em hãy cùng ta chết
Để cùng nhau về thế giới yêu thương


                                                                    Dương Quân


Wednesday, March 11, 2026

NHỚ QUÊ HƯƠNG - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 


4cau Ganh


NHỚ QUÊ HƯƠNG

Quê tôi có sông Đồng Nai đẹp lắm

Nặng nghĩa tình, và đằm thắm thiết tha

Nước sông trong soi bóng dáng quê nhà 
Lòng tôi vẫn đậm đà niềm thương nhớ

Biên Hòa tiếng thiêng liêng quê tôi đó

Đất địa linh sinh sản lắm nhân tài 
Trong ký ức muôn đời tôi nhớ mãi 
Và muôn đời, sao có thể nào quên

Hình đất Mẹ, dòng sông chảy dịu êm

Bỏ lại bao hoài niệm thuở thiếu thời 

Xa phía trời mây trắng lặng lờ trôi 

Giờ đôi nẻo tận ngàn trùng xa cách

Thời gian qua theo dòng đời tản mác

Tháng năm dài ước thăm lại chốn xưa
Lặng nhớ về mùa hoa bưởi đong đưa
Sao quên được chiều tắm mưa xóm nhỏ


Câu ca dao lời Mẹ ru còn đó

Theo dòng trôi vương vấn tái tê lòng

Quê hương ơi! Ôm ấp mỏi mòn trông

Ngày trở lại dâng trào xua nỗi nhớ.

Quê tôi đó đậm nghĩa tình muôn thuở

Tuổi thơ qua bao kỷ niệm úa nhàu

Khói lam chiều ấp ủ sưởi lòng nhau

Về quê cũ, niềm khát khao hội ngộ.


Hoàng Ánh Nguyệt