TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Wednesday, June 3, 2026

QUÁ HAY NÊN ĐỌC

 

QUÁ HAY


 
 
 
Đến cuối đời , có gì đáng tiếc !
Thay vì nhìn tới người ta thường nhìn lui để rồi tới khi gần đất xa trời bèn tiếc nuối rồi nghĩ ngợi miên man: "Phải chi", "giá mà". Làm như thế đã không giải quyết được sự việc ngược lại khiến người ta ân hận, nuối tiếc, giống như tâm sự của một phụ nữ người Úc trong bài viết "Năm nỗi hối hận của người sắp qua đời" và tác giả Vũ Quí Hạo Nhiên từ đó viết ra bài "Đến cuối đời có gì để tiếc." Sắp ra đi vĩnh viễn mà cứ nằm đó hối hận với tiếc nuối như thế thì không có cách nào thanh thản cất bước lên đường cho được. Không khéo coi chừng đi xuống thay vì đi lên thì nguy quá. Rồi cái vòng lẩn quẩn lại tái diễn. Chi bằng vào cái lúc mà người ta còn minh mẫn đầu óc và khỏe khoắn thể xác áp dụng 66 cái quan niệm sống được Báo Mai ghi nhận như dưới đây thì cuộc đời sẽ trong suốt không vướng bận phiền não và dĩ nhiên chẳng còn ân hận tiếc nuối cái gì ở cãi cõi đời này nữa. 1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.
2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho anh. Vì chính tâm anh không buông xuống nỗi.
3. Anh hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.
4. Anh phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương anh, anh phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.
5. Khi anh vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi anh đau khổ, anh hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.
6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.
7. Anh có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.
8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định anh sẽ ân hận.
9. Khi nào anh thật sự buông xuống thì lúc ấy anh sẽ hết phiền não.
10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.
11.Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.
12. Anh đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, anh phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính anh.
13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.
14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.
15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin anh “ đa khẩu hạ lưu tình”.
16.Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa anh là ai? Giả sử anh bị chó điên cắn anh một phát, chẳng lẽ anh cũng phải chạy đến cắn lại nó một phát?
17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người anh không hề yêu thích.
18. Mong anh đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.
19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao anh lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao anh phải chứa đầy những não phiền như vậy?
20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì anh hiểu nó quá ít, anh không có thời gian ở chung với nó. Nhưng
rồi một ngày nào đó khi anh hiểu sâu sắc, anh sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của anh.
21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.
22.Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, anh hiểu chứ?
23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.
24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.
25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp anh mới
được tự tại.
26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.
27. Khi anh thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối anh.
28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.
29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.
30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu anh không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.
31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.
32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.
33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.
34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của anh đi.
35. Anh cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế anh sẽ rất đau khổ.
36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.
37. Nói một lời dối dang thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?
38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.
39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.
40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất của sự phỉ báng.
41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.
42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.
43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên anh cần phải “ tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.
44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính anh.
45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, anh mới vượt qua hiện thực.
46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, anh dối người khác được nhưng không bao giờ dối nỗi lương tâm mình.
47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.
48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?
49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của anh, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.
50. Cảm ơn thượng đế với những gì tôi đã có, cảm ơn thượng đế những gì tôi không có.
51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.
52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.
53. Thành thật đối diện với mâu thuẩn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.
54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.
55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.
56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối anh nhất thời, nhưng nó lại gạt anh suốt đời.
57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng
nên thoát một mình.
58. Khi trong tay anh nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ này, nếu anh chịu buông xuống, thì anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.
59. Nếu anh có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.
60. Anh có nhân sinh quan của anh, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới anh. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được anh. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.
61. Anh hi vọng nắm được sự vĩnh hằng thì anh cần phải khống chế hiện tại.
62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô, anh hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của anh.
63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.
64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Anh muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.
65. Thế giới vốn không thuộc về anh, vì thế anh không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.
66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ.
BM --- On Fri, 12/23/11, <gogo@yahoo.com> wrote:
Ðến cuối đời, có gì để tiếc?
Vũ Quí Hạo Nhiên
Một bài viết của một cô y tá người Úc dạy mình nhiều bài học về lẽ sống ở đời. Bài viết được truyền đi trên Internet, nhiều người bấm “like.”
Có một trang blog chỉ in lại bài này thôi mà cũng được tới 52,000 người bấm nút “like.”
Bài viết mang tựa đề “5 nỗi hối hận của người sắp qua đời,” cho thấy những điều người ta tiếc nuối khi biết mình sắp chết.
Tác giả Bronnie Ware là một nhạc sĩ sáng tác, từng là y tá chuyên điều trị người sắp chết. Ðây là những bệnh nhân biết mình không qua được, không muốn chữa trị nữa mà về nhà chờ ngày ra đi vĩnh viễn.
Trong những ngày đó, cô Ware tới chăm sóc họ, cho họ uống thuốc, và họ trò chuyện với cô.
Cô nói, “Họ trưởng thành rất nhiều khi họ phải đối mặt với cái chết của mình.” Khi cô hỏi họ có gì tiếc nuối không, một số câu trả lời cứ trở lại mãi. Dưới đây là 5 câu thường nghe nhất. Cô Ware hiện đã viết thêm thành một quyển sách mang tên “THE TOP FIVE REGRETS OF THE DYING,” nhà xuất bản Balboa Press, có bán trên Amazon.com.
1. “Tôi ước gì tôi có đủ can đảm để sống cho mình, thay vì sống theo ước muốn của người khác.”
Ðây là điều tiếc nuối lớn nhất, cô Ware nói. Khi sắp qua đời, nhìn lại, người ta mới thấy mình có những điều ước chưa bao giờ thực hiện. Hầu hết mọi người còn chưa thực hiện được một nửa điều mình muốn và phải nhắm mắt ra đi biết rằng đó là do chọn lựa của mình. Cô Ware nói: “Ðiều quan trọng là thỉnh thoảng phải thực hiện vài điều mình ước mơ. Ðến lúc mình bệnh thì trễ mất rồi. Sức khỏe là điều kiện để thực hiện nhiều thứ, mất rồi thì quá trễ.”
2. “Tôi ước gì tôi đừng đi làm nhiều quá như vậy.”
Cô Ware nói gần như bệnh nhân phái nam nào cũng nói vậy. Các ông ấy do quá quan tâm việc làm, đã lỡ mất thời em bé hay thiếu niên của các con, lỡ mất tình bạn với người bạn đường. Phụ nữ cũng nuối tiếc như vậy nhưng ở thế hệ các bệnh nhân của cô Ware, số phụ nữ đi làm thường không nhiều. Còn đàn ông, thì “tất cả nuối tiếc đã phí đi quá nhiều phần của cuộc đời cho cuộc chạy đường trường vì sự nghiệp.”
3. “Tôi ước gì tôi có can đảm bày tỏ cảm xúc.”
Nhiều người cố nén cảm xúc để không bị đụng chạm. Kết quả là cuộc đời của họ bị đè nén. Có người còn vì thế mà bị bệnh.
4. “Tôi ước gì tôi giữ liên lạc được với bạn bè.”
Nhiều người không thực sự biết giá trị của tình bạn cũ cho tới những tuần cuối đời và nhiều khi không còn kịp tìm lại bạn cũ nữa. Ðời sống bận bịu, ai cũng có lúc bỏ bê bè bạn. Nhưng khi người ta biết mình sắp chết, người ta trước tiên hết lo sắp xếp vấn đề tài sản đâu ra đấy, nhưng nhiều khi họ muốn sắp xếp để giúp đỡ những người họ quan tâm. Rồi họ lại quá yếu, quá mệt, không làm được việc này. Ðến cuối đời, cái còn lại chỉ là bạn bè và người thân là quan trọng.
5. “Tôi ước gì tôi cho phép mình được hạnh phúc hơn.”
Ðiều đáng ngạc nhiên là rất nhiều người nói lên điều này. Nhiều người phải đến lúc gần ra đi mới thấy là hạnh phúc là một chọn lựa. Nhiều người cứ sống và làm theo thói quen, để quên đi mất mình có quyền thay đổi hết để tìm đến hạnh phúc. Ðến lúc nằm trên giường bệnh, nhiều người lúc đó mới thấy chuyện người khác nghĩ gì, chê bai gì, là chuyện không quan trọng gì hết. Họ chỉ muốn được vui, được cười, được hạnh phúc.
__._,


Kính Chuyển


MINH-KHÁNH-NKT
      San Jose, California
 



Friday, May 29, 2026

ĐỜI LÀ CÕI TẠM - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 



ĐỜI LÀ CÕI TẠM

ĐỜI LÀ CÕI TẠM

Đời là cõi tạm không dài
Thế nên sống trọn kiếp này... an nhiên
Trần ai, tan hợp muộn phiền
Nên đừng gieo nghiệp, gieo duyên mặn nồng

Đời là ảo mộng hư không
Thật tâm chánh niệm cho lòng thảnh thơi
Thoát mê, khai ngộ cái tôi
Chữ ganh chữ ghét, rối bời chữ tâm

Đời là nhân quả, phước phần
Nhẫn nhịn tha thứ, lỗi lầm bỏ qua
Dựng xây công đức vị tha
Sống nên rộng lượng mới là tâm tu

Ăn ngay nói thẳng nhân từ
Răn ta răn cả thói hư của người 
Mặc cho vật đổi sao dời
Tự thân quán chiếu, dù đời ra sao?

Đừng nên ích kỷ hại nhau
Tham ái, chấp ngã, hái sầu dâng lên
Làm thiện sẽ được đáp đền
Chân như trải rộng, gắng bền từ bi

Nhân nào quả đó còn gì
Bao vòng lẩn quẩn, nghĩ suy lại mình
Giữ sao toàn vẹn quang minh
Giác ngộ trí tuệ, bao tình mến thương

Và sống nhẫn nại kiên cường
Cõi lòng an tịnh, nhúng nhường bao dung
Tâm bình độ lượng, khiêm cung
Quên đi phiền não, đục trong... thăng trầm

Từng đêm khấn nguyện cao thâm
Mai kia giã biệt dương trần tiếng thơm.

Hoàng Ánh Nguyệt
(SJ, 8.2018)


Tuesday, May 26, 2026

CŨNG ĐÀNH THÔI - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 







 

Cũng đành thôi

CŨNG ĐÀNH THÔI 
 
Cũng đành buông bỏ sầu vương
Quên đời ngang trái đoạn trường đổi thay
Cõi người sinh diệt không dài
Để lòng buồn với tháng ngày, hay chăng?
 
Trần ai dài lắm thăng trầm
Cũng không giữ được tháng năm ngọt ngào
Nhận chìm kỷ niệm muôn màu 
Thì thôi đành đoạn lòng đau giả từ
 
Nhìn trong ảo ảnh phù du
Một lần thôi đủ thiên thu ngậm ngùi
Tình thơ thanh khiết dần trôi
Non thề biển hẹn trọn đời ăn năn
 
Quẩn quanh duyên nghiệp nhọc nhằn
Ngày đêm quán niệm thiện căn vô thường
Vẫn là từ tốn, nhún nhường 
Mà lòng muôn thuở khôn lường giả chân
 
Tiếng thơ đậm nét thanh tân
Cõi nhân thế mặc phong trần "sắc không" 
Ngổn ngang xuôi ngược long đong
Đâu còn khúc nhạc vọng âm mong chờ
 
Cũng đành sắp lại áo thơ
Đời là bể khổ giữa bờ Tử, Sinh
Phải chăng lạc cõi hư linh
Những phiền muộn hỏi lòng mình tỉnh chưa?
 
Tuổi đời năm tháng thoi đưa
Nghĩ giờ ngẫm lại chuyện xưa khôn lường
Xoá nhoà mộng ảo ... Khói sương
Thong dong tự tại xả buông mê lầm
 
Lê thân trọn kiếp hồng trần
Ngày tàn tuổi rụng gian truân cõi nào?
Sẽ là giã biệt lòng đau
Thời gian lịm kín núi sầu trầm luân
 
Một mai về cõi cao thâm
Vãng Sanh Cực Lạc, Thân Tâm An Nhàn.
 
Hoàng Ánh Nguyệt


Monday, May 25, 2026

TÔI MUỐN QUÊN - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 



TÔI MUỐN QUÊN

Tôi muốn quên những năm tháng ngược xuôi
Mà cuộc sống tặng tôi nhiều nghiệt ngã
Bao lâu rồi vẫn hằng chôn trong dạ
Để tâm hồn hết buồn bã lôi thôi

Tôi muốn quên đời bể dâu muôn mối
Sinh kiếp người chịu lắm nỗi sầu bi
Có nhiều đêm thao thức tôi tự hỏi
Mình đã sai hay lầm lỗi điều gì?

Tôi muốn quên nghiệp duyên trong quá khứ
Buông bỏ đi không phải giữ trong tâm
Hãy mặc kệ chớ đau khổ âm thầm
Đời là thế đừng than thân ủy mị

Tôi muốn quên những gì không hoàn mỹ
Nhân vô thập toàn vướng lụy thế thôi
Kiếp bọt bèo nên chịu lắm nổi trôi
Đành ngậm đắng, buông xuôi theo số phận

Tôi muốn quên tất cả những nỗi đau
Đừng vọng tưởng, mặc sao dời vật đổi
Bởi nếm đủ vị đời chan nước mắt
Nợ luân hồi ngắn ngủi được thảnh thơi 

Tôi ước muốn thời gian quay ngược lại
Để đường đời biết trước chọn lối đi
Thì đâu phải lưng chừng đành lỡ bước 
Mắt không còn ướt đẫm lệ phân ly.

Hoàng Ánh Nguyệt
(SJ. June.18)








Sunday, May 24, 2026

BUỒN SỐ PHẬN - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 


BUỒN SỐ PHẬN


Tạo hoá gieo chi số phận người 
Sao dời, vật đổi mãi không vui
Lắm phen ôm nỗi buồn sâu kín
Chua xót riêng mang chẳng trách ai

Nhiều đêm thức trắng suốt canh dài
Nghĩ đến bao điều sao đắng cay
Tự hỏi bến bờ nào hạnh phúc
Âm thầm than trách số không may

Sẽ cố quên đi những muộn phiền
Cho tâm phơi phới, sống an nhiên
Nhân sinh tựa bóng câu qua cửa
Xin học theo Tam Bảo Phật truyền

Nhiều khi muốn thoát nghiệp cho xong
Thoát để hết vương những bận lòng
Chán cảnh phù du đời giả tạm
Cho hồn thanh thản với hư không

Sẽ cố quên đi những đổi thay
Quên bao phiền muộn thế gian này
Và đây có phải là lần cuối
Cực Lạc lối về ở cạnh đây.


Hoàng Ánh Nguyệt
3.2018



Wednesday, May 20, 2026