TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Monday, February 23, 2026

NĂM MỚI - THƠ DƯƠNG QUÂN

 

Image result for NĂM MỚI HOA MAI NỞ


                 NĂM MỚI


         Ừ em ! Năm cũ hết rồi
Bao lần dở khóc, dở cười tỉnh say
        Bây giờ năm mới sang đây
Nghiêng vai gánh nặng chất đầy tuổi cao.

        Lắng nghe thế sự ồn ào
Lắng nghe giòng chảy máu đào đã vơi
        Hình như sắp hết kiếp người
Mà sao thân xác rã rời ủ ê.

        Ừ em, năm mới lại về
Quẩn quanh cũ, mới chẳng hề đổi thay
        Vẫn mong vẫn hẹn từng ngày
Cuộc đoàn viên, buổi sum vầy nước non.

        Trăng thề, mơ giấc mỏi mòn
Nghĩa tình trăm mối hãy còn ngổn ngang
      Cần chi xuân đến, xuân tàn
Vui gì năm mới rộn ràng đón đưa.


               Dương Quân



Friday, February 20, 2026

MỪNG SINH NHẬT TÔI - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 

 
 

 MỪNG SINH NHẬT TÔI 


Tháng hai hai mốt chào đời

Cám ơn cha mẹ dưỡng nuôi thân này 

Ơn cha nghĩa mẹ cao dày 

Khổ đau vất vã đắng cay thế thời 


Hôm nay sinh nhật của tôi 

Giữ tâm tự tại vạn lời tri ân 

Dù qua mấy độ thăng trầm 

Đời thêm tuổi mới vạn lần niềm vui 


Thơ tôi trải sắc hồng tươi 

Thơ này tôi viết tặng tôi làm quà

Tình thơ thân quyến gần xa

Chúc mừng sinh nhật khúc ca thọ trường.


Hoàng Ánh Nguyệt 

(San Jose 02/21/26)



Monday, February 16, 2026

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 


KHAI BÚT ĐẦU XUÂN 


Xuân về rộn rã tình quê

Câu thơ khai bút tràn trề yêu thương 

Chúc nhau xóa bỏ đoạn trường 

Chúc nhau tươi sáng nẻo đường thảnh thơi 


Chúc cho bè bạn khắp nơi 

Mọi điều như ý đất trời nở hoa 

Đoàn viên sung túc nhà nhà 

Sắc màu viễn xứ thiết tha miên trường 


Mừng xuân vạn sự cát tường 

Hằng hà ngọn cỏ vấn vương lối về 

Nhớ sao khói bếp trời quê

Mùi hương lúa mới trăng thề lung linh 


Vườn thơ nở trọn nụ tình 

Hưởng lộc ươm khúc nhạc xinh khắp làng 

Ai còn nhịp bước lang thang 

Về cùng đón Tết rộn vang tiếng cười.


Hoàng Ánh Nguyệt 

   (San Jose, 2026)




Sunday, February 15, 2026

CHÚC MỪNG SINH NHẬT DƯƠNG QUÂN - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT


 

CHÚC MỪNG SINH NHẬT 

 DƯƠNG QUÂN


Chúc mừng Sinh Nhật Dương Quân 

An nhàn tăng thọ hưởng ân phước trời

Bao nhiêu buồn khổ đẩy lui 

Văn chương nức tiếng nguồn vui rạng ngời 


Mừng sinh nhật rượu tràn bôi

Không còn sầu nhớ một thời đã qua 

Như Hạc tung cánh trời xa 

Ung dung tự tại quê ta đất người 


Vượt qua bệnh tật buông trôi 

Bạn bè quý mến cuộc đời thêm hương 

Tình thơ nhiều nỗi vấn vương 

Chúc anh sức khỏe Thọ Khương Bách Tùng.


Hoàng Ánh Nguyệt 

  (San Jose 02/26)



Monday, February 9, 2026

CON LÊN CHÙA CÚNG MẸ - THƠ DƯƠNG QUÂN

 


                                   ĐĂNG LẠI ĐỂ NHỚ MẸ NHÂN NGÀY GIỖ MẸ LẦN THỨ TÁM


gio me

CON LÊN CHÙA CÚNG MẸ

Hôm nay ngày Chúa Nhựt
Con lái xe đường xa
Con lên chùa cúng Mẹ
Nhang đèn và bông hoa

Cuối tuần, phố rộn ràng
Người vui chơi, mua sắm
Con lái xe một mình
Lòng nhớ Mẹ miên man

Mẹ lên ở trên chùa
Kể từ hôm đưa Mẹ
Bình cốt tro ở lại
Hồn Mẹ lên thiên đàng

Con lên chùa lạy Mẹ
Nghe ni sư tụng kinh
Nhớ Mẹ. Ôi, là nhớ
Lòng con trôi lênh đênh

Rồi ni sư giảng đạo
“Đời. Là cõi tạm thôi
Đến rồi Đi. Thoáng chốc
Là Luật của Đất Trời“

Con vẫn chưa hiểu nỗi
Mẹ đã đi về đâu
Trên Niết Bàn, Tiên Cảnh
Hay ngủ giấc ngàn thu?

Nhớ xưa, gần bên Mẹ
Từng giây phút ân cần
Con chăm lo hầu hạ
Mong đáp đền công ơn

Nhớ xưa, con đút cháo
Lúc đầu, Mẹ khen ngon
Được vài muỗng Mẹ ngán
Nhả ra trên tay con

Nhớ xưa, Mẹ nằm ngủ
Thấy Mẹ ngủ bình thường
Nửa đêm Mẹ thức giấc
Trằn trọc mãi trên giường

Mẹ thường hay hỏi con
“Con Hai, lâu không thấy
Thằng Ba, cũng mất tiêu
Mấy đứa em? Thằng Út
Thương đứa nào khổ, nghèo?”

Mẹ là Mẹ Âu Cơ
Sinh con bảy, tám đứa
Những người khôn bay xa
Mình con, đứa con khờ

Mỗi tuần, con cúng Mẹ
Chiều muộn, trở về nhà
Có hôm trời đổ mưa
Nước mắt con nhạt nhoà

Tối. Nằm mơ thấy Mẹ
Mẹ vẫn ngủ bên con
Trở mình, con ôm gối
Cứ tưởng Mẹ vẫn còn

Ngày qua ngày, lặng lẽ
Hai Mẹ con ngày xưa
Bây giờ, Mẹ lên chùa
Đời con thành vô nghĩa

Từ nay, Ngày Hiền Mẫu
Người ta cài hoa hồng
Con cài bông hoa trắng
Đứa mồ côi, là con

Mẹ ơi ! Mẹ ở đâu
Con vẫn là đứa trẻ
Con bơ vơ, buồn rầu
Mẹ không về? Hở Mẹ?


     Dương Quân
(Viết thay TVX, 5.19)