Ta bước qua bao nhịp cầu tội lỗi
Mãi ước mơ, hy vọng, rồi đợi chờ
Gom nồng nàn, đau khổ dệt thành thơ
Chờ lá rụng, mưa rơi, trăng mờ tỏ...
Lúc gần em, ta mừng vui khó tả
Phút chia tay, lòng khôn xiết ngậm ngùi
Ta miên man lo thêu dệt, vẽ vời
Rồi trân trọng tôn em lên thần tượng
Mãi nhìn nhau, không nhìn về một hướng
Nên nồng nàn, tri kỷ chẳng bền lâu
Ta mất nhau. Và biển nhớ bắt đầu
Thả thuyền mộng lênh đênh, không định hướng
Ta nhớ lắm, từng phút giây dĩ vãng
Nhớ mái nhà, giếng nước, nhớ hàng cau
Nhớ mẹ già, em nhỏ phía nhà sau
Tiếng gà gáy, tiếng cơm sôi, chiều muộn
Nhớ con trâu kéo cày trên đồng ruộng
Con sáo quẩn quanh, nhảy đậu trên sừng
Nhịp cầu tre lắc lẻo bắc ngang sông
Không chở hết buồn phiền sang phía khác
Ta lưu vong, sống cuộc đời lưu lạc
Nhớ cố hương, từng tấc đất, cọng rau
Ta nhớ em, lòng thắt thẻo, dạt dào
Nhớ da diết, cả quãng đời xa vắng
Ta ngập chìm trong hoàng hôn phiêu lãng
Nếm từng giờ vị đắng kiếp trần ai
.................
Người ở đâu ? Cho ta mượn bàn tay
Ta chết đuối! giữa trùng trùng biển nhớ.
Dương Quân
2.19
No comments:
Post a Comment