TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Monday, October 12, 2015

HƯƠNG TÌNH CÀ MAU THƠ DƯƠNG QUÂN



NHẶT TRÊN TRANG WEB



là một
      bài thơ hay

DƯƠNG QUÂN

và bài thơ

HƯƠNG TÌNH CÀ MAU

Trong một số trường hợp, chỉ cần một bài thơ thôi cũng đủ tạo nên một tên tuổi. TỐNG BIỆT HÀNH tạo nên tên tuổi của THÂM TÂM, HAI SẮC HOA TI GÔN tạo nên tên tuổi của T.T.KH, TIỄN EM tạo nên tên tuổi của CUNG TRẦM TƯỞNG... Hy vọng rằng bài thơ HƯƠNG TÌNH CÀ MAU sẽ tạo nên tên tuổi của Dương Quân.  Bài thơ này được  Dương Quân viết vào năm 1967 nhưng phải đến 37 năm sau do tình cờ bài thơ chính thức xuất hiện trên một tạp chí văn học (Tạp chí Thư Quán Bản Thảo, số 17, tháng 12.2004). Với thể thơ thất ngôn, bài thơ HƯƠNG TÌNH CÀ MAU dài 64 câu phác hoạ chân dung người con gái Cà Mau chịu thương chịu khó tuyệt vời. Đọc xong bài thơ, người đọc cảm thấy yêu mến Cà Mau dù chưa một lần đặt chân đến đó. Ngôn ngữ, hình ảnh trong bài thơ đậm chất Nam Bộ:

Em từ Tắc Thủ qua Kênh Xáng
Xuống khỏi Dòng Kè ra Tắc Vân
Tôi dưới Tân Thành lên chợ quận
Mua quà xin gửi biếu song thân

Mỗi lần tan chợ, ghe xuôi nước
Áo trắng em về khuất cuối sông
Tôi tự hỏi lòng sao chẳng gửi
Cho em trọn cả trái tim hồng

Tác phẩm đã xuất bản:   

CHẬP CHỜN CƠN MÊ

(Tập thơ, 2004)
LÊ VĨNH PHÚC
 

 

HƯƠNG TÌNH CÀ MAU


Thuở ấy một lần xa phố cũ
Tôi rời đô thị đến An Xuyên
Chân trời cuối Việt xa thăm thẳm
Không có người thân, chẳng bạn hiền

Là chuyến độc hành không tiễn biệt
Hành trang chỉ một xách tay vừa
Nhưng sao thấy nặng niềm nhung nhớ
Trời thủ đô buồn trong nắng thưa

Tôi đến An Xuyên lòng khắc khoải
Những trưa gà gáy gọi hoàng hôn
Những chiều gió biển đùn mây xám
Gợi tiếng sầu dâng tận đáy hồn

Những bước chân mòn qua phố vắng
Những con đường cũ nặng suy tư
Hững hờ rượu lạt , cà phê đắng
Khói thuốc nào say buổi tạ từ

Khi cánh chim bay là xoá dấu
Cành khô cũng mất vết chia ly
Chỉ đau là tiếng kêu quằn quại
Hẹn ước nào ai tiếc được gì

Sự nghiệp vẫn đi tim trước mắt
Nụ cười không nở cuối mùa thương
Mai sau ai biết về thân phận
Sỏi đá thà cam vạn nẻo đường

Dẫu thế, Cà Mau không phụ khách
Có rừng, cũng có đất phù sa
Cầu tre, nước chảy cô nghiêng nón
Tình gái An Xuyên vẫn đậm đà

Gặp em vào buổi ban sơ ấy
Chung chuyến đò qua ghé bến quê
Tôi chép câu hò đem đến tặng:
"Cà Mau đi dễ, khó quay về"

Em hẹn chèo ghe ra họp chợ
Tôi chờ, trưa nắng, bóng sông trôi
Cắm sào, che nón, em cười nụ
Lòng ngỡ rằng em nói vạn lời

Nhà em có mảnh vườn rau nhỏ
Uống nước trời mưa, gạo giã tay
Tuổi mẹ như vừng xôi nếp một
Cha già như trái chín trên cây

Hái rau đem bán lo tiền chợ
Mót củi rừng thưa, nhúm bếp cơm
Cha mẹ tuổi già, con gaí muộn
Tảo tần ngày tháng đáp công ơn

Em từ Tắc Thủ qua Kênh Xáng
Xuống khỏi Dòng Kè ra Tắc Vân
Tôi dưới Tân Thành lên chợ quận
Mua quà xin gửi biếu song thân

Mỗi lần tan chợ, ghe xuôi nước
Áo trắng em về khuất cuối sông
Tôi tự hỏi lòng sao chẳng gửi
Cho em trọn cả trái tim hồng

Trở lại Tân Thành thương Tắc Thủ
Dường dài sông rộng, nắng chang chang
Mái chèo có mỏi bàn tay yếu?
Má đẫm mồ hôi có võ vàng?

Mơ ước trời luôn thêu nắng đẹp
Mưa hoà, gió thuận khắp nơi vui
Đất lành, hoa nở trên gai góc
Cho gái Cà Mau điểm nụ cười

Từ đó tôi yêu miền cuối Việt
Yêu đôi mắt đẹp, cổ tay tròn
Áo bà ba trắng, môi cười nụ
Yêu gái Cà Mau vẹn sắt son.

Dương Quân

© 2006 gio-o

 
 
 

No comments:

Post a Comment