TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Tuesday, October 12, 2021

CHIỀU THU NGỠ NGÀNG - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

hoanghon_4_-large-content

CHIỀU THU NGỠ NGÀNG

 


Chợt buồn soi lại dòng tâm

Trần gian, trong đục thăng trầm bể dâu

Ngỡ ngàng mất nửa đời nhau

Dìm thân trong giấc chiêm bao lạ thường

 

Mơ màng bước giữa phố sương

Mà nghe thổn thức sầu thương chất chồng

Bao nhiêu mặn ngọt ấm nồng

Mất còn ai biết một lần ra đi?

 

Đành rằng sinh ký tử quy

Oằn thân ngậm mối sầu bi ngút ngàn

Bao chiều lá rụng thu sang

Vô tình để lại phai tàn trong tôi

 

Có nhau chưa hết cuộc đời

Thu hoài thao thức ngậm ngùi mà đau

Kể từ người vội xa nhau

Hai đầu nỗi nhớ chôn sâu tội tình!

 

Hoàng Ánh Nguyệt

10.2013




Sunday, October 3, 2021

THU RỪNG - THƠ DƯƠNG QUÂN



 
 
THU RỪNG

     (Tặng Viên Sỏi Nhỏ)

Rừng đã vào thu, Viên Sỏi ơi!
Em bên góc biển tận ven trời
Có hay từng lá vàng thay áo
Anh nhớ về em. Nhớ chẳng nguôi.

Anh đang đi nhặt lá thu rừng
Tìm lại mùa qua, dấu vết xuân
Thuở tóc còn  xanh, Viên Sỏi nhỏ
Thuở tình vừa chớm mến yêu anh"

Sỏi ơi! Viên Sỏi vẫn còn lăn
Tiếng nói yêu nhau đã muộn màng
Anh ở trên rừng, nghe vẳng tiếng
Ngựa già lộng hí cảnh chiều hoang.

Anh ở trên rừng cũng muốn tu
Nhớ Viên Sỏi Nhỏ lại chần chờ
Muốn bơi ra biển cùng Viên Sỏi
Lăn lóc bên nhau suốt bốn mùa.

Ước gì anh hoá kiếp rong rêu
Góc biển lênh đênh buổi sớm chiều
Ôm ấp ân tình Viên Sỏi nhỏ
Nói lời tha thiết của thương yêu.

Anh không màng nữ sĩ, công nương
Không ước trăng sao viễn mộng thường
Chỉ thiết tha cùng Viên Sỏi Nhỏ
Lẻ loi, thầm lặng nét khiêm cung.

Nơi em chắc chẳng có mùa thu
Biển vắng quanh năm thẩm một màu
Anh đốt lá rừng, em sưởi ấm
Sỏi ơi! Hãy đợi nối vần thơ.

Vào thu, anh nhớ quá đi thôi
Giấc mộng trăm năm đã muộn rồi
Anh ở ven rừng nghe phía biển
Thì thầm tiếng nhỏ gọi: "Anh ơi!"


             Dương Quân


*Với ý tưởng cố gắng nối kết hai đại thể của thiên nhiên là Rừng và Biển, tác
giả đã mượn hình ảnh của Lá Rừng, Rong Rêu, Viên Sỏi, làm chất liệu, lồng
trong chuyện tình yêu nhằm ca ngợi: "Biển-Rừng muôn thuở kết yêu thương"



Monday, September 27, 2021

THU BUỒN - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT



Thơ Hoàng Ánh Nguyệt - THU BUỒN

12 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 120609)

 ho_thu_1-content

THU BUỒN


 

Nắng thu buồn ngắm lá vàng

Cung thương xa vắng lẫn làn mưa bay

Giot sầu còn đọng mi ai

Nghe như trong gió vương hoài thở than

 

Chuyện mùa thu cũ dở dang

Những ngày hoa mộng đẹp trang sử lòng

Biết người còn nhớ hay không

Em chơi vơi quá giữa dòng tình câm

 

Nhớ nhung trăn trở lặng thầm

Nghe hồn buốt giá tháng năm đợi chờ

Đường xưa lối cũ mịt mờ

Biển lòng nghe sóng vỗ bờ...mà đau

 

Giot sầu tỉnh giấc chiêm bao

Trao yêu thương thuở ban đầu thiết tha

Đường đời dù đã chia xa

Tình yêu duy nhất... đậm đà mãi thôi

 

Hoàng Ánh Nguyệt

(San Jose. May- 2010)

 

*Xin bấm vào phần audio bên dưới để thưởng thức:

THU BUỒN – Thơ Hoàng Ánh Nguyêt - Bằng Giang phổ nhạc – Cao Ngoc Dũng hòa âm – Thùy An trình bày


 


Wednesday, September 22, 2021

MÙA THU BÊN EM - THƠ DƯƠNG QUÂN




MÙA THU BÊN EM



mua_tu_ben_em-large-content


Bây giờ bên ấy mùa thu 
Nắng vàng nhuộm lá, sương mù mây giăng

Em đi buổi sáng quàng khăn 
Em về buổi tối sao băng ngang trời
Lạc loài vài chiếc lá rơi
Như hồn thu cũ tiếc người về thăm

Hẹn nhau chuyện Một Ngàn năm 
Hiểu riêng hai kẻ thế trần vấn vương
Nghĩ rằng gặp khách văn chương
Ngờ đâu một bước đoạn trường thấy chưa

Đa tình bệnh của ngàn xưa 
Thu nghiêng từ thủa đong đưa lá vàng
Bên em mai mốt thu tàn
Lại về sương tuyết phủ phàng gió đông

Nơi anh biển hát chập chùng 
Gió gào nỗi nhớ, bão bùng sóng xô
Có loài chim biển bơ vơ
Một ngày rã cánh bên bờ vắng thu

Hỡi ơi! Thương nhớ vô bờ 
Bóng ai chìm khuất mịt mờ khói sương

DƯƠNG QUÂN


Xin bấm vào link để thưởng thức


MÙA THU BÊN EM





Friday, September 3, 2021

THU CẢM - THƠ DƯƠNG QUÂN - VÀ VÀI Ý NGHĨ VỀ BÀI THƠ THU CẢM - BÀI VIẾT CỦA H.A.N



Image result for hình ảnh mùa thu


        
          THU CẢM


Hình như trời đất chớm thu sang
Đã thấy xôn xao những lá vàng
Đã thấy mây xa chìm xuống thấp
Bên thềm nụ cúc nắng mơn man. 

Có lẽ là thu đang đến đây
Cho sương khói ủ mộng thêm đầy
Có con én muộn chao ngoài ngõ
Mang hết hạ tàn theo cánh bay. 

Có chi nhung nhớ rất đìu hiu
Nhè nhẹ vương trong sắc nắng chiều
Hồn của muôn loài hoa cỏ mục
Đợi hoàng hôn tắt, bóng trăng treo. 

Có gì ray rức nẻo thu tâm
Những hẹn thề xưa, mộng ước thầm
Từng mảng đời trôi vào dĩ vãng
Chuyến tàu dang dở bóng xa xăm.

Có chi hư ảo thế gian này
Dư vị ngọt bùi lẫn đắng cay
Như kiếp lá xanh rồi chợt úa
Như người chếnh choáng một cơn say. 

Ai có vui gì nghênh đón thu
Thời gian không hẹn bước giang hồ
Thu qua, hè tới, xuân xanh lại
Riêng mảnh tình phai vẫn xác xơ.
 

            Dương Quân
 

      

BÀI VIẾT CỦA HOÀNG ÁNH NGUYỆT

Anh Dương Quân quý mến. 


       Thơ là một nghệ thuật cao nhất của trí tưởng tượng và đó cũng là cả một sự suy tư liên kết nhau từ hiện thực, quá khứ lẫn tương lai. Trong những dòng thơ của anh Dương Quân thường luôn tràn ngập màu sắc, tràn ngập tình người! 
        Bài thơ THU CẢM, lời thơ trong sáng, ý thơ nhẹ nhàng, êm như ru, cái man mác của thiên nhiên, tỏa ra như mây khói cộng với cái đặc biệt trong tâm trạng tác giả được diễn tả một cách thật tinh tế, hồn nhiên, mà dễ thương, huyền diệu biết bao:
Có lẽ là Thu đang đến đây
Cho sương khói ủ mộng thêm đầy
Có con én muộn chao ngoài ngõ
Mang hết hạ tàn theo cánh bay
       Hình ảnh chớmThu vốn vô tri nhưng đã trở thành đối tượng cho tác giả tâm tình cũng như để miêu tả, nên vì lẽ đó đã hiện lên trong những câu thơ hay, trong sự giao cảm của đất trời ta bắt gặp những nỗi buồn áo não qua những chữ "nhung nhớ" "đìu hiu" "hoàn hôn tắt" "bóng trăng treo" như thế này. Tác giả tâm sự:
Có chi nhung nhớ rất đìu hiu
Nhè nhẹ vương trong sắc nắng chiều
Hồn của muôn loài hoa cỏ mục
Đợi hoàng hôn tắt, bóng trăng treo
       Những câu thơ của anh theo H.A.N nghĩ, không nhằm miêu tả hay so sánh, nhưng lại nói lên cái mong ước, cái khát vọng tình cảm chất chứa ở bên trong, rất khiêm nhường nhưng lại không kém phần ý nhị. Cho thấy thơ của anh luôn luôn thật gắn bó với cuộc đời, H.A.N có cảm nhận anh là một ngọn bút tài hoa mới diễn đạt nên những câu thơ trong suốt, đẹp đẽ và có linh hồn nên mới viết nên những câu thơ lung linh như thế:
Ai có vui gì nghêng đón Thu
Thời gian không hẹn bước gian hồ
Thu tàn, đợi tiết Xuân xanh lại
Riêng mảnh tình phai vẫn xác xơ. 

       Bài thơ Thu Cảm H.A.N đọc rất cảm xúc, anh diễn đạt rất tinh tế, trong tình cảm và cảm nhận, trong lúc trời đất giao mùa thơ thường mang nỗi u buồn. Có lẽ do sức gợi cảm của gió đầu mùa se lạnh của sương Thu.
       Vần điệu bài thơ Thu Cảm anh đã kết hợp cách gieo vần nhịp nhàng, sự kết hợp ấy đã làm cho câu thơ có một tiết điệu đặc biệt vừa du dương, vừa chắc khỏe. Nên thơ của Dương Quân bao giờ tôi cũng đón nhận rất trân trọng, cũng đọc đi đọc lại nhiều lần để tận hưởng cho hết cái khả năng diễn tả của anh nhất là trong âm điệu, trong vần luật…
       Cả bài thơ Thu Cảm là một bức tranh sống động, có màu sắc lẫn âm thanh.
       Thơ anh Dương Quân thường có chất triết lý siêu hình, nhưng lại không làm người đọc nhàm chán mà ngược lại đây chính là chất xúc tác để thơ Dương Quân càng chói sáng, hầu hết thơ anh sáng tác đều đạt tới độ hoàn mỹ và thu hút càng ngày càng nhiều người đọc hơn. 
        Chúc anh Dương Quân luôn vui khỏe và sáng tác nhiều hơn nữa.

Hoàng Ánh Nguyệt
2012