TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Monday, April 13, 2026

TA VỀ ĐÂY - THƠ DƯƠNG QUÂN

 


TA VỀ ĐÂY
 
Ta về đây. Ta ở lại đây
Bờ khô. Bãi cạn. Bóng trăng gầy
Ai xui ta lấp vùi thân phận
Ta muốn quên mình với cỏ cây
 
Ta muốn giã từ cõi chúng sinh
Theo mây theo gió thoảng bồng bềnh
Về phương vô định, trời luân lạc
Rã cánh giang hồ, mất tuổi tên
 
Ta về đây. Ta bỏ ở đây
Đời ta, khánh tận cuộc chơi này
Tro tàn, cốt lụn, vô nhân nghĩa
Sự nghiệp không bằng chiếc lá bay
 
Kẻ khóc, người cười… nhân thế ơi!
Vô duyên mơ tưởng chuyện xa vời
Nỗi niềm thế kỷ còn nguyên đó
Ai biết chi ai, những ngậm ngùi
 
Ta về đây. Ta đếm tuổi ta
Không bằng đứa trẻ mới lên ba
Chúng sinh già cỗi từng dang dở
Chồng chất sự đời mỗi xót xa
 
Ta về đây. Ta hỏi đất đai 
Thổ Thần, Vương Trạch ở nơi này 
Quỷ ma nào ẩn trong sương lạnh
Rình rập bắt hồn ai - hại ai ?
 
Này !
Những người gian ở thế gian
Làm sao mở cửa được Thiên Đàng
Bao nhiêu hờn oán về tru tréo
Đòi nước Cam Lồ rưới giải oan
 
Ta về đây, nghe gió thở than
Cành khô, gầy guộc giữa điêu tàn 
Mùa Xuân đã mất nghìn năm trước
Còn lại hoang vu sắc úa vàng 
 
Ta về đây. Ta uống nước sông
Những khe nước nhỏ chảy xuôi dòng
Nước không chảy ngược lên triền núi
Đời lại ngược đời, bụng thế nhân
 
Ta về đây. Kết bạn với rừng
Muôn loài hoang thú đến vây quanh
Ta làm thơ tặng câu Nhân Nghĩa
Chúng chẳng hiểu gì Nghĩa với Nhân
 
Ta về đây, nghe tiếng chó tru
Đêm đêm đồng vọng giữa sương mù 
Bóng ai vất vưởng, hồn ai lạc
Ta cũng lạc đường, biết đến đâu 

Ta về đây, sống với côn trùng 
Gỗ vách ngày đêm mối, mọt xông 
Gián, nhện giăng màng kho phế liệu 
Ta như Mường, Mán ở trên rừng 

Ta về đây, làm bạn với thơ 
Chữ rơi, chữ rụng, chữ dư thừa 
Nói giùm thân phận người thua thiệt 
Gởi chút niềm riêng với nắng mưa

Ta về đây. Ta gọi: “M ơi!”
Ta thiếu M như thiếu mặt trời
Tình nghĩa chúng mình, thôi khép lại
Cũng đành. Bỏ cuộc. Cũng đành thôi.
 
Ta về đây. Rồi cũng sẽ đi
Trăm năm dài chuyến lãng du này
Ta vào mê ảo đêm trăng lặn
Trong bóng sương mờ cánh vạc bay
 
 
         Dương Quân
           6.22


No comments:

Post a Comment