TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Wednesday, October 3, 2018

GIẤC MƠ TÌNH - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT - N.S. BẰNG GIANG PHỔ NHẠC


Bằng Giang phổ nhạc. Cao Ngọc Dũng hòa âm. Thùy An Trình bày

video Đỗ Trần


giac_mo_tinh


GIẤC MƠ TÌNH


Đêm thao thức nhớ khôn cùng

Lệ rơi thổn thức…lưng chừng giấc mơ

Nghe lòng nặng trĩu bơ vơ

Nhớ anh em dệt vần thơ trữ tình

 

Mộng chưa tròn giấc mơ xinh

Bao lần nhung nhớ xuân tình bờ môi

Chỉ còn là kỷ niệm thôi

Vẫn ghì giấc mộng… dệt lời thủy chung

 

Đêm dài trăn trở chờ mong

Bao nhiêu hoa mộng phiêu bồng đam mê

Bởi chưa nắm chặt tay thề

Lặng nhìn trăng khuất bên lề đơn côi

 

Trăm năm lòng vẫn thế thôi

Yêu anh… thương nhớ lệ rơi não nùng

Hai phương cách biệt nghìn trùng

Trái tim khao khát tương phùng ngàn năm.

 

Hoàng Ánh Nguyệt

(San Jose, June-2010)


Bằng Giang phổ nhạc. Thùy An Trình bày

video Đỗ Trần



Monday, October 1, 2018

NHỮNG NGÀY THÁNG CÒN LẠI



Chuẩn bị hành lý lên đường đi Canada thăm các con và các cháu 


Phố đêm Phước Lộc Thọ Santa Ana






Thursday, September 27, 2018

MỘT NGÀY KHÔNG CÓ ANH - THƠ - HOÀNG ÁNH NGUYỆT - NHẠC BẰNG GIANG



ĐỖ PHƯỚC THỰC HIỆN YOUTUBE


https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=5cUzb12YpBo#t=0


MỘT NGÀY KHÔNG CÓ ANH

Một ngày không có anh
Cõi lòng nghe băng giá
Tình đời ôi nghiệt ngã
Giot buồn mi long lanh

Một ngày không có anh
Lạnh bờ môi ân ái
Thương ai lòng khắc khoải
Ngậm ngùi duyên mong manh

Một ngày không có anh
Cuộc đời em hoang vắng
Dòng sông trôi quạnh quẽ
Cánh nguyệt mờ chênh vênh

Một ngày không có anh
Em chìm trong nhung nhớ
Ôm nỗi buồn lặng lẽ
Giữa kiếp sống lênh đênh

Một ngày không có anh
Não nùng vương sầu đắng
Thuyền tình xa vợi mãi
Mộng vàng trôi lênh đênh
 
Một ngày không có anh
Nghẹn ngào ôm nhung nhớ
Em yêu người mãi mãi
Ngàn năm nhớ thương hoài

Hoàng Ánh Nguyệt
 
 

   

Thursday, September 20, 2018

HƯƠNG TÌNH CÀ MAU - THƠ DƯƠNG QUÂN



HƯƠNG TÌNH CÀ MAU

HƯƠNG TÌNH CÀ MAU

 

Thuở ấy một lần xa phố cũ

Tôi rời đô thị đến An Xuyên

Chân trời cuối Việt xa thăm thẳm

Không có người thân, chẳng bạn hiền

 

Là chuyến độc hành không tiễn biệt

Hành trang chỉ một xách tay vừa

Nhưng sao thấy nặng niềm nhung nhớ

Trời thủ đô buồn trong nắng thưa

 

Tôi đến An Xuyên lòng khắc khoải

Những trưa gà gáy gọi hoàng hôn

Những chiều gió biển đùn mây xám

Gợi tiếng sầu dâng tận đáy hồn

 

Những bước chân mòn qua phố vắng

Những con đường cũ nặng suy tư

Hững hờ rượu lạt , cà phê đắng

Khói thuốc nào say buổi tạ từ

 

Khi cánh chim bay là xoá dấu

Cành khô cũng mất vết chia ly

Chỉ đau là tiếng kêu quằn quại

Hẹn ước nào ai tiếc được gì

 

Sự nghiệp vẫn đi tim trước mắt

Nụ cười không nở cuối mùa thương

Mai sau ai biết về thân phận

Sỏi đá thà cam vạn nẻo đường

 

Dẫu thế, Cà Mau không phụ khách

Có rừng, cũng có đất phù sa

Cầu tre, nước chảy cô nghiêng nón

Tình gái An Xuyên vẫn đậm đà

 

Gặp em vào buổi ban sơ ấy

Chung chuyến đò qua ghé bến quê

Tôi chép câu hò đem đến tặng:

“Cà Mau đi dễ, khó quay về”

 

Em hẹn chèo ghe ra họp chợ

Tôi chờ, trưa nắng, bóng sông trôi

Cắm sào, che nón, em cười nụ

Lòng ngỡ rằng em nói vạn lời

 

Nhà em có mảnh vườn cau nhỏ

Uống nước trời mưa, gạo giã tay

Tuổi mẹ như vừng xôi nếp mọt

Cha già như trái chín trên cây

 

Hái rau đem bán lo tiền chợ

Mót củi rừng thưa, nhúm bếp cơm

Cha mẹ tuổi già, con gái muộn

Tảo tần ngày tháng đáp công ơn

 

Em từ Tắc Thủ qua Kênh Xáng

Xuống khỏi Dòng Kè ra Tắc Vân

Tôi dưới Tân Thành lên chợ quận

Mua quà xin gửi biếu song thân

 

Mỗi lần tan chợ, ghe xuôi nước

Áo trắng em về khuất cuối sông

Tôi tự hỏi lòng sao chẳng gửi

Cho em trọn cả trái tim hồng

 

Trở lại Tân Thành thương Tắc Thủ

Đường dài sông rộng, nắng chang chang

Mái chèo có mỏi bàn tay yếu?

Má đẫm mồ hôi có võ vàng?

 

Mơ ước trời luôn thêu nắng đẹp

Mưa hoà, gió thuận khắp nơi vui

Đất lành, hoa nở trên gai góc

Cho gái Cà Mau điểm nụ cười

 

Từ đó tôi yêu miền cuối Việt

Yêu đôi mắt đẹp, cổ tay tròn

Áo bà ba trắng, môi cười nụ

Yêu gái Cà Mau vẹn sắt son.

 

        Dương Quân 
1967