TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Friday, September 25, 2015

THA LA XÓM ĐẠO THƠ VŨ ANH KHANH


tho3



1926- 1956

THA LA XÓM ĐẠO

 
- Đây Tha La xóm đạo,
Có trái ngọt, cây lành.
Tôi về thăm một dạo,
Giữa mùa nắng vàng hanh,  
Ngậm ngùi, Tha La bảo:
- Đây rừng xanh, rừng xanh,
Bụi đùn quanh ngõ vắng,
Khói đùn quanh nóc tranh,
 
Gió đùn quanh mây trắng,
Và lửa loạn xây thành.

Viễn khách ơi! Hãy dừng chân cho hỏi
Nắng hạ vàng ngàn hoa gạo rưng rưng

Đây Tha La, một xóm đạo ven rừng.
Có trái ngọt, cây lành im bóng lá,
Con đường đỏ bụi phủ mờ gót lạ
Ngày êm êm lòng viễn khách bơ vơ!
Về chi đây! Khách hỡi! Có ai chờ?
Ai đưa đón?


- Xin thưa, tôi lạc bước!

Không là duyên, không là bèo kiếp trước,
Không có ai chờ, đưa đón tôi đâu!
Rồi quạnh hiu, khách lặng lẽ cúi đầu,
Tìm hoa rụng lạc loài trên vệ cỏ.
Nghìn cánh hoa bay ngẩn ngơ trong gió
Gạo rưng rưng, nghìn hoa máu rưng rưng.
Nhìn hoa rơi, lòng khách bỗng bâng khuâng
Tha La hỏi: - Khách buồn nơi đây vắng?
- Không, tôi buồn vì mây trời đây trắng!

- Và khách buồn vì tiếng gió đang hờn?
Khách nhẹ cười, nghe gió nổi từng cơn.
Gió vun vút, gió rợn rùng, gió rít,
Bỗng đâu đây vẳng véo von tiếng địch:
- Thôi hết rồi! Còn chi nữa Tha La!
Bao người đi thề chẳng trở lại nhà
Nay đã chết giữa chiến trường ly loạn!
Tiếng địch càng cao, não nùng ai oán
Buồn trưa trưa, lây lất buồn trưa trưa
Buồn xưa xưa, ngây ngất buồn xưa xưa
Lòng viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh
Khách rùng mình, ngẩn ngơ người hiu quạnh
- Thôi hết rồi! Còn chi nữa Tha La!
Đây mênh mông xóm đạo với rừng già
Nắng lổ đổ rụng trên đầu viễn khách.
Khách bước nhẹ theo con đường đỏ quạch.
Gặp cụ già đang ngắm gió bâng khuâng
Đang đón mây xa... Khách bỗng ngại ngần:
- Kính thưa cụ, vì sao Tha La vắng?
Cụ ngạo nghễ cười rung rung râu trắng,
Nhẹ bảo chàng: "Em chẳng biết gì ư?
Bao năm qua khói loạn phủ mịt mù!

Người nước Việt ra đi vì nước Việt
Tha La vắng vì Tha La đã biết,
Thương giống nòi, đau đất nước lầm than".

***

Trời xa xanh, mây trắng nghẹn ngàn hàng
Ngày hiu quạnh. ờ...Ơ...Hơ... Tiếng hát,
Buồn như gió lượn, lạnh dài đôi khúc nhạc.
Tiếng hát rằng:
Tha La hận quốc thù,
Tha La buồn tiếng kiếm.
Não nùng chưa! Tha La nguyện hy sinh
ờ... Ơ... Hơ... Có một đám Chiên lành
Quỳ cạnh Chúa một chiều xưa lửa dậy
Quỳ cạnh chúa, đám Chiên lành run rẩy:
- Lạy đức Thánh Cha!
Lạy đức Thánh Mẹ!
Lạy đức Thánh Thần
Chúng con xin về cõi tục để làm dân...

Rồi... cởi trả áo tu,
Rồi... xếp kinh cầu nguyện
Rồi... nhẹ bước trở về trần...
Viễn khách ơi! Viễn khách ơi!
Người hãy ngừng chân,
Nghe Tha La kể, nhưng mà thôi khách nhé!
Đất đã chuyển rung lòng bao thế hệ
Trời Tha La vần vũ đám mây tang,
Vui gì đâu mà tâm sự?
Buồn làm chi cho bẽ bàng!
ờ... Ơ... Hơ...ờ... ơ Hơ... Tiếng hát;
Rung lành lạnh, ngân trầm đôi khúc nhạc,
Buồn tênh tênh, não lòng lắm khách ơi!
Tha La thương người viễn khách quá đi thôi!

***

Khách ngoảnh mặt nghẹn ngào trông nắng đổ
Nghe gió thổi như trùng dương sóng vỗ.
Lá rừng cao vàng rụng lá rừng bay...
Giờ khách đi. Tha La nhắn câu này:
- Khi hết giặc, khách hãy về thăm nhé!
Hãy về thăm xóm đạo
Có trái ngọt cây lành
Tha La dâng ngàn hoa gạo
Và suối mát rừng xanh
Xem đám Chiên hiền thương áo trắng
Nghe trời đổi gió nhớ quanh quanh...
 
Tác giả: Vũ Anh Khanh

(*) Tha La là một địa danh thuộc Trảng Bàng, Tây Ninh, cách Thị trấn Trảng Bàng khoảng 3 cây số 


     

CHÁU NỘI


CHÁU NỘI
 
 
HOÀNG NGỌC ĐAN ANH
2009
 
 
HOÀNG NGỌC QUỐC HUY & HOÀNG NGỌC ĐAN ANH
2009
 
 
 
 

Thursday, September 24, 2015

CHẤP VẦNG TRĂNG VỠ THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

tho3



Image result for chấp vầng trăng vỡ



Chắp Vầng Trăng Vỡ.

Em qua phố biển rong chơi
Mang theo nguyện ước, thăm người cô đơn
Mênh mông những lá hoa cồn
Lao xao gió lộng, hoàng hôn sóng gào

 
Hằng mơ một cõi bên nhau
Chắp vầng trăng vỡ ngạt ngào ý thơ
Nụ hôn dưới ánh nguyệt mờ
Còn nghe ngọt lịm thẩn thờ chưa tan

 
Từ đây thôi hết lỡ làng
Ngắm trăng đối ẩm, vuốt làn tóc thơm
Gối chăn nồng giấc mộng ươm
Hương tình tuy muộn vẫn còn hồi sinh

 
Lời mời tha thiết ân tình
Như mơ, như thật, mộng lành thăng hoa
Kề vai nghe biển vỡ oà
Môi hồng cánh phượng, ngân nga bốn mùa

 
Dù đời…gió ngược… bảo mưa
Nghìn câu tình tự cũng thừa giấc say
“Sau Cùng Điểm Hẹn” là đây
Bên nhau chung dệt mộng đầy trang thơ.

 
Hoàng Ánh Nguyệt
9.14


 

LỜI MỜI CỦA BIỂN THƠ DƯƠNG QUÂN



Lời Mời Của Biển


blank




Mời em một chuyến rong chơi
Thăm miền biển vắng thăm người cô đơn
Quạnh hiu những lá hoa cồn
Bình minh sương phủ, hoàng hôn sóng gào

Em về đây, ta có nhau
Trà chuyên đối ẩm dạt dào ý thơ
Đường trần lối cũ mịt mờ
Công danh phù phiếm, dật dờ mộng tan

Em về đây, chắp lỡ làng
Kề vai sao rụng, mây quàng tóc thơm
Vườn xuân đã héo lại ươm
Gối chăn đã nguội hãy còn hồi sinh

Nâng niu nhóm ngọn lửa tình
Đốt trầm hương ủ mộng lành gấm hoa
Lắng nghe tiếng biển vỡ òa
Bên nhau hát khúc trầm ca bốn mùa

Sá gì sớm nắng chiều mưa
 Hàn huyên tâm sự cũng thừa giấc say
Mời em thu xếp về đây
Hành trang xin nhớ chất đầy túi thơ.


Dương Quân
9.12
 
 
 
 

EM GÁI ANNA HO

  
ANNA HO CANADA
2011
 
 
 

HOA TRẮNG THÔI CÀI TRÊN ÁO TÍM THƠ KIÊN GIANG


tho3

Image result for NHÀ THƠ KIÊN GIANG


 
1929 - 2014

hoa trắng thôi cài lên áo tím (bản gốc)
 
Tác giả: Kiên Giang
I.

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa xoá không gian
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương, nóc giáo đường

Mười năm trước, em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em là cô gái tuổi băng trinh

Trường anh ngó mặt giáo đường
Gác chuông thương nhớ lầu chuông
U buồn thay ! Chuông nhạc đạo
Rộn rã thay ! Chuông nhà trường

II.

Lần kia anh ghiền nghe tiếng chuông
Làm thơ sầu mộng dệt tình thương
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đỗ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ, em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thùng, anh đứng lại không đi

III.

Sau mười năm lẽ anh thôi học
Nức nỡ chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi chuông xóm đạo
Tiễn nàng áo tím bước vu quy

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
Chiếc áo tang liệm khối tuyệt tình
- Hoa trắng thôi cài lên áo tím
Thôi còn đâu nữa tuổi băng trinh

Em lên xe cưới về quê chồng
Dù cách đò ngang, cách mấy sông
Anh vẫn yêu em người áo tím
Nên tình thơ ủ kín trong lòng

IV.

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ tà áo tím, người yêu cũ
Giữ cả lầu chuông, nóc giáo đường

Mặc dù em chẳng còn xem lễ
Ở giáo đường u tịch chốn xưa
Anh vẫn giữ lầu chuông gác thánh
Nghe chuông truy niệm mối tình thơ

Màu gạch nhà thờ còn đỏ thẫm
Như tình nồng thắm thuở ban đầu
Nhưng rồi sau chuyến vu quy ấy
Áo tím tình thơ đã nhạt màu

V.

Ba năm sau chiếc xe hoa cũ
Chở áo tím về trong áo quan
Chuông đạo ngân vang hồi vĩnh biệt
Khi anh ngồi kết vòng hoa tang

Anh kết vòng hoa màu trắng lạnh
Từng cài trên áo tím ngây thơ
Hôm nay vẫn đoá hoa màu trắng
Anh kết tình chung gởi xuống mồ

VI.

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Không còn đứng nép ở lầu chuông
Những khi chuông đổ anh liên tưởng
Người cũ cầu kinh giữa thánh đường

"Lạy Chúa con là người ngoại đạo
Nhưng tin có Chúa ở trên cao
Trong lòng còn giữ màu hoa trắng
Cứu rỗi linh hồn con, Chúa ơi !"

Bến Tre, 14-11-1958
Kiên Giang 



 

Wednesday, September 23, 2015

ANH HAI TỐT & QUỐC HÙNG

 
ANH HAI TỐT & QUỐC HÙNG 

2014


 
HOÀNG NGỌC QUỐC HÙNG (con trai) & HOÀNG NGỌC ĐAN ANH (cháu nội)
 
 
 

GIA ĐÌNH CON TRAI ÚT


GIA ĐÌNH CON TRAI ÚT HOÀNG NGỌC QUỐC HÙNG & NGUYỄN THỊ QUỲNH CHÂU THĂM  DI TÍCH CỦA GIA ĐÌNH CÔNG TỬ BẠC LIÊU 2014

 
NGUYỄN THỊ QUỲNH CHÂU (CON DÂU)
2014
 
 
CÔNG TỬ BẠC LIÊU & HOÀNG NGỌC QUỐC HÙNG
 2014
 
 
 
 

TRƯỜNG GIANG THƠ DƯƠNG QUÂN





TRƯỜNG GIANG
 


Image result for SÔNG DÀI MÊNH MÔNG
 
 
 
Những lúc gần nhau em hay hỏi:
“Bao giờ dừng lại bước tha phương
Kể từ vong quốc xa quê mẹ
Thuở vứt nhung y, bỏ đấu trường?”
 
-Em ạ! làm sao anh biết được
Lòng anh như nước cuộn trường giang
Một giòng uất nghẹn sầu nghiêng ngửa
Khí phách còn nguyên chẳng lụn tàn.
 
Khởi tự nguồn xa không biết mỏi
Gập ghềnh dong ruổi gót lang thang
Sắc trời lồng lộng, mây soi bóng
Rừng núi chơi vơi cánh đại bàng.
 
Trường giang bền bĩ tuôn giòng xoáy
Gào thét ghềnh cao bổ xuống ngàn
Róc rách ôm quanh thềm cỏ mục
Chan hòa nhẫn nhục bãi bình nguyên.
 
-Em ơi! thành quách còn nung khói
Mà sao chiến mã rũ yên cương
Gục đầu lộng hí niềm căm phẩn
Sôi sục từng cơn, máu quật cường.
 
Trường giang ngẩng mặt lòng se thẹn
Lau lách quanh co thác lũ tràn
Cặn bả rong rêu dìm đáy nước
Bạc đầu sóng vỗ vẫn hiên ngang.
 
Tình em biết đến bao giờ đủ
Đất mẹ bao giờ nắng chói chang
Đời vẫn như dòng sông chảy mãi
Nghìn năm thao thức buổi huy hoàng.
 
Như khe nước nhỏ lòng khô cạn
-Anh hiểu đời anh đã muộn màng
Nợ nước, ơn đời chưa trả được
Đau lòng biển đợi lúc di quan.
 
 
   DƯƠNG QUÂN


 

Tuesday, September 22, 2015

CHÁU CỐ RICKY CARDENAS & GABRIEL



RICKY CARDENAS & GABRIEL
 2015


RICKY CARDENAS
2015




NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA THƠ NGUYỄN BÍNH


tho3
  
    



1918 - 1966

Những bóng người trên sân ga

 
Những cuộc chia lìa khởi tự đây
Cây đàn sum họp đứt từng dây
Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.

 
Có lần tôi thấy hai cô gái
Sát má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
“Đường về nhà chị chắc xa xôi?”

 
Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.

 
Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.

 
Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
Chị mở khăn giầu anh thắt lại:
“Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!”

 
Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

 
Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.

 
Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?


NGUYỄN BÍNH


 

XƯA THẬT LÀ XƯA

 
HAI CHỊ EM

 
1973
 
 
Nguyệt & Nga
(Hội chợ Liên Đới Phụ Nữ Sài Gòn)
1962
 
 
 
 
 
 

CHỜ EM THƠ DƯƠNG QUÂN




 Chờ Em


miss_you-large-content
 
Em hứa về. Sao em chẳng về?
Ta chờ đợi mãi bước em đi
Thời gian như nước xuôi giòng chảy
Chỉ thấy trường giang sóng biệt ly.
 
Ta chờ em đã mấy mươi năm
Từ buổi trăng treo bóng nguyệt cầm
Từ buổi cầu sương rền gió hú
Tiếng rừng vang vọng cõi xa xăm.
 
Ta chờ em suốt những mùa đông
Giá buốt, sương giăng, tuyết lạnh lùng
Đêm vắng đèn khuya mòn mỏi giấc
Tro tàn bếp lửa, nhớ mênh mông.
 
Ta chờ em từng mỗi hoàng hôn
Ngắm áng mây trôi lặng lẽ buồn
Bên chén trà vơi, ngồi độc ẩm
Ngập tràn tâm sự chuyện hàn ôn.
 
Ta chờ em dài những cơn mưa
Rét mướt bên song ngọn gió lùa
Dang dở bài thơ không đoạn kết
Mơ màng chăn gối thoảng hương đưa.
 
Không biết giờ này em ở đâu?
Chân trời, góc biển, bến giang đầu
Hay còn xuôi ngược miền đô thị
Gối chiếc đêm về có nhớ nhau?
 
Ta chờ em sức kiệt tàn hơi
Hết cả trăm năm, hết cả đời
Ta sẽ chờ em nhiều kiếp nữa
Mấy vòng sinh diệt kiếp luân hồi.
 
 Dương Quân
 3/13


 

LỜI HAY Ý ĐẸP


LỜI HAY Ý ĐẸP



Image result for lời hay về tình yêu


BUN PHIN CÓ TH T GII KHUÂY, NHƯNG MUN TÌM ĐƯC GIÁ TR TRN VN CA NIM VUI BN PHI CÓ NGƯI Đ CHIA S

MARK TWAIN