TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Monday, May 19, 2025

MƯA TRÊN SÔNG - THƠ DƯƠNG QUÂN

 

MƯA TRÊN SÔNG

MƯA TRÊN SÔNG
(nhớ về cố quận)

     

Đề thơ: 1967

 

 "Trời mưa bong bóng phập phồng"(cd)

Mưa trên sông chảy một giòng nước xuôi

 Chia tay, để chút ngậm ngùi

Bậu về, ghe bậu không lơi mái chèo.

 

 Trên cầu qua đứng nhìn theo

Mưa nhòa sông rộng bóng chiều bậu nghiêng

 Mưa làm ướt áo bậu thêm

Ướt đôi má thắm, ướt rèm mi cong.

 

 Bậu về khuất ngã ba sông

Trời mưa bong bóng phập phồng vẫn trôi

 Có con cò trắng trên trời

Nó bay theo bậu ngắm người xa xa.

 

Kết: 2017

 

 Mộng xưa giờ đã nhạt nhoà

Giấc xưa giờ đã bụi mờ thời gian

 Người xưa, má thắm có còn?

Bến xưa, bong bóng vẫn tràn trên sông?

 

Năm mươi năm trước, chừng như cũ

Chuyện những ngày đầu mới gặp nhau

Đọc lại bài thơ, thương quá đỗi

Bậu ơi! Giờ bậu ở phương nào?

 

Dương Quân

8.2017



Thursday, May 15, 2025

TỰ TÌNH VỚI BIỂN - TRÍCH THƠ DƯƠNG QUÂN

 




Tự Tình Với Biển


Rồi một ngày ta ung dung nằm xuống
Bên bìa rừng hiu quạnh bóng trăng soi
Hiểu cho ta có đôi vầng nhựt nguyệt
 Bao yêu thương còn gởi lại trên đời


 Dương Quân

(Trích trong bài thơ Tự Tình Với Biển)

Wednesday, May 14, 2025

THÊM BUỒN -THƠ TẠ KÝ

 

Tạ Ký

Tạ Ký

1928 - 1979

 THÊM BUỒN

 Tôi sẽ chết dễ dàng hơn đã sống, 
Mắt không buồn vì nhắm đến muôn thu. 
Con chim nào xanh, giấc mộng nào hư, 
Lời bay bướm lặng dần vào dĩ vãng, 
Ba mươi đến khỏi lo tiền cơm tháng! 
Cô mỉm cười, cô có biết gì đâu! 
Tôi từng nghe chó sủa suốt đêm thâu, 
Và chim hót suốt mùa đông lạnh lẽo, 
Ôi con chim hồng từng bay lạc nẻo 
Đường trái tim hun hút thời gian. 

Thuở xưa kia người ấy đẹp tuyệt trần, 
Cao nguyên ngực, Thái Bình Dương mắt biếc, 
Anh đào môi, tóc trường giang quấn riết 
Tháp da ngà chưa một bóng du lang. 
Tôi tới bên ai lời nói ngập ngừng… 
Ốc đảo chập chờn giữa trưa sa mạc, 
Gót ngọc quay đi, một người chết khát! 
Thuở xưa kia thời mười tám, hai mươi, 
Có chàng trai cười vẫn nở trên môi, 
Tin tưởng lắm chuyện trên trời dưới đất, 
Nhân Ái, Công Bình, Yêu Đương, Bất Khuất 
Viết chữ hoa trong óc trẻ mười lăm! 
Khi ba mươi biết được chuyện xưa lầm 
Thì đau khổ đã hằn trên trán nhỏ, 
Thì uất hận vạch trời nhưng chẳng tỏ, 
Rồi cô đơn như một kẻ chăn cừu 
Trên đồi cao nhìn tinh tú luân lưu. 
Tôi hốt hoảng như một người phạm tội, 
Tôi muốn chạy nhưng mà đường nghẽn lối, 
Chúa thì xa, Phật cao vút từng không, 
Phật tại tâm nhưng tâm đã bềnh bồng, 
Tiếng chuông Chúa không ru hồn kẻ khổ 
(Một chiếc linh hồn mang mang thiên cổ) 
Tôi tới bên em quỳ xuống nguyện cầu, 
Em đẹp vô vàn như hạt trân châu, 
Ai yêu mến mà không hề nói quá! 
Nhưng than ôi em không là tượng đá 
Đội thời gian nhìn kẻ thế nhân qua, 
Tôi làm thơ để mang tiếng tài hoa, 
Mà vần điệu chỉ là châu ngọc hão! 

Thương vớ vẩn tự mình gây gió bão, 
Trách vu vơ mà chẳng trách mình ngu, 
Thời loạn ly khởi sự tự bao giờ! 
Tôi sẽ chết vô duyên như đã sống, 
Đất nghĩa trang có chắc chi còn rộng, 
 


TẠ KÝ



Friday, May 9, 2025

MƠ THẤY THIÊN ĐÀNG - THƠ SÁU DỐC NHỎ

 



MƠ THẤY THIÊN ĐÀNG

(Chuyện về anh chàng Sáu Dốc Nhỏ - tặng Ba Rau Cải)

Sáu Dốc Nhỏ ở tù ra, ốm yếu
Trở về quê, lo cuốc đất, trồng khoai
Mãnh vườn cũ, Mẹ Cha còn để lại
Đã hoang tàn - (như Sáu, lỡ đời trai)

Dốc Nhỏ xưa, thuở thanh bình, ngày trước
Mùa Xuân về, hoa thơm ngát trong vườn
Đến Hè sang, trái trên cành trĩu nặng
Ong bướm chập chờn, gió thoảng đưa hương

Nay, Dốc Nhỏ tiêu điều sau “phải gióng”
Cây trơ cành, hoa không nụ, héo hon
Thuê đất, thuế vườn, thuế nhà... chồng chất
Kẻ vào tù, người đói khổ, mỏi mòn

Cha Mẹ già theo nhau vào thiên cổ
Xóm giềng đông, người lần lượt ra đi
Kẻ ở lại, rau khoai ăn không đủ
Lũ trẻ thơ, lê lết tấm thân gầy

Sáu Dốc Nhỏ, lo cần cù cuốc đất
Trồng bí, bầu, rau cải... ủ phân xanh
Chịu nhọc nhằn, Sáu dầm mưa, dãi nắng
Mong mảnh vườn sống lại, thuở xa xăm

Lòng giếng cạn, dây sâu... khô nguồn nước
Ngọn mướp lay theo gió, phất phơ râu
Con bướm vàng, nhởn nhơ trong nắng muộn
Cải lên xanh, trái thòng nặng dây bầu

Sáu hái bầu, chở đem ra chợ bán
Xe đạp thồ, leo Dốc Nhỏ cao cao
Xe chở nặng, Sáu ghìm chân... đuối sức
Ngả nghiêng qua... xe bầu đổ lật nhào

Người đi chợ phía sau ùa đến giúp
Đứa cháu quen trong xóm chạy mau... mau
Bươn ra chợ báo tin cho chị lớn
“Chị Hai ơi! Cậu Sáu đã bể bầu...”

Sáu bể bầu, không ăn cơm ngày đó
Tiền bán bầu, mua gạo... đã gian nan
Thôi ăn rau, đỡ cồn cào bụng đói
Tiến nhanh lên - rồi sẽ thấy Thiên Đàng.

Sáu Dốc Nhỏ

(để ghi nhớ thời điểm 1985)




Thursday, May 1, 2025

THÁNG TƯ ĐEN - TRẦN THÚY NGỌC & THÁNG TƯ NGẬM NGÙI - HỒ LONG ẨN

 

THÁNG TƯ ĐEN
 
THÁNG TƯ ĐEN 
(4-1975)

     Tháng tư là tháng tư nào?
Đạn bay, bom nổ, máu đào tuôn rơi
     Rền vang pháo kích tơi bời
Bình yên bỗng chốc ngập trời hiểm nguy

     Tháng tư là tháng tư gì?
Rừng sâu khỉ, vượn tràn về phố đông
     Bỏ nhà, người chạy chập chùng
Văn minh sụp đổ, anh hùng gãy gươm

     Tháng tư là tháng tư buồn
Giặc vào cướp bóc, thê lương dân hiền
     Giặc vào đốt sách, đổi tiền
Chiếm nhà, đập phá chùa chiền tan hoang

     Tháng tư làng xóm điêu tàn
Hờn căm, uất hận ngập tràn núi sông
     Tháng tư thiếu phụ khóc chồng
Trại “tù cải tạo” đi không trở về

     Tháng tư áo não, ê chề
Triệu người hối hả tính bề vượt biên
     Trùng trùng biển cả oan khiên
Trước hàm cá mập ngửa nghiêng xác người

     Tháng tư đói rạc nơi nơi
Bo bo cho ngựa, nay người phải ăn
     Từ nay xuống kiếp lầm than
Đọa đày dân Việt hàm oan tội gì?

               Trần Thúy Ngọc
             (Vườn Bưởi BH)


THÁNG TƯ NGẬM NGÙI - THƠ HỒ LONG ẨN

Thang Tu Ngậm Ngùi Hồ Long Ẩn.

THÁNG TƯ NGẬM NGÙI

(4-1975)

  

Tháng Tư uất hận ngập trời

Bao lòng ray rứt, bao người xốn xang 

Vẫn chưa vơi nỗi bàng hoàng 

Bốn mươi năm lẻ, lầm than, não nùng!

 

Giặc vào tàn ác điên khùng 

Chúng gieo thảm cảnh hãi hùng triền miên 

Dân lành chịu lắm muộn phiền 

Quê hương đói khổ… ngồi yên sao đành

 

Ngậm ngùi nhớ tháng tư đen 

Lìa quê yêu dấu, bon chen xứ người 

Mong sao con cháu nhớ lời 

Chuyên cần học tập nên người, giúp dân 

 

Chung lòng diệt lũ vô thần

Một loài quỹ dữ, ác nhân bạo tàn

Cứu dân Việt thoát lầm than

Truất sạch bè lũ ác gian về rừng

 

Trời quang thuận bước xuôi dòng 

Quyết tâm đuổi giặc, muôn lòng vùng lên 

Gió lành, biển lặng, sóng êm 

Cờ vàng ba sọc tung lên vẫy chào 

 

Quốc kỳ khắp nước giăng cao

Tự Do Dân Chủ, máu đào thôi rơi

Quê Hương Tổ Quốc bao đời

Việt Nam Hồng Lạc rạng ngời sử xanh.

  

Hồ Long Ẩn

(Tháng 4-2018)



Thursday, April 24, 2025

TÂM TÌNH XỨ LẠNH - THƠ DƯƠNG QUÂN

 

TÂM TÌNH XỨ LẠNH - THƠ TRẦN TRUNG BÌNH 




tâmtinhxứlạnh



Tâm Tình Xứ Lạnh

 
 Tự dưng về xứ lạnh rong chơi
Bỏ lại người thân, trốn mặt trời
Bỏ bếp than hồng, xa mái ấm
Bỏ vầng trăng hẹn thuở giao bôi.

Tự dưng bỏ lại tuổi thần tiên
Kỷ niệm xuân xanh, những bạn hiền
Góc phố, con đường, hàng quán cũ
Nụ cười em gái, nón che nghiêng.

Tự dưng lạc lỏng đến nơi này
Bỏ lại đồng xanh mây trắng bay
Cánh bướm chập chờn sau khóm trúc
Con đò neo bến nước sông đầy.

Lẽ nào chạy trốn lũ đười ươi
Phải sống lưu vong hết kiếp người
Hỡi núi sông! Hồn thiêng nước Việt
Ngàn năm nô lệ nữa. Chưa thôi.

Chiến mã năm xưa gặm thiết hài
Chùng cương lộng hí, vó tung bay
Anh hùng? Ai đuổi xua cường tặc
Ôi! Giấc mơ in những dấu giày.

Tự dưng tan nát lũy thành cao
Khói phả nhung y, lấp chiến hào
Khỉ vượn tung hoành ngôi chễm chệ
Hiền nhân đốn của núi rừng sâu.

Nước mắt đầm đìa những chiếc khăn
Cô phòng thiếu phụ khóc ly tan
Lưỡi lê đầu súng gieo oan nghiệt
Đá nát vàng phai, mạt tướng hàng

Tự dưng đùn ra biển quyên sinh
Sóng bủa trùng dương, nhận xác chìm
Hải tặc nhởn nhơ hàm cá mập
Gió gào tiếng hú, ngút oan khiên.


Còn đây, về xứ lạnh rong chơi
Một giấc chiêm bao cũng hết đời
Non nước điêu tàn, dân thống khổ
Trời sinh chi, một lũ đười ươi?

Bao giờ nhân nghĩa thắng gian tà
Đất mẹ, vườn xưa lại nở hoa
Khỉ vượn về rừng, thôi hống hách
Trời Nam khát vọng khúc âu ca.

Xứ lạnh nơi đây, xứ lạnh buồn
Hàng hàng lớp lớp tuyết sương tuôn
Nấm mồ đất khách hồn phiêu bạt
Quê cũ muôn trùng nỗi nhớ thương.

          Trần Trung Bình      
           12/14