TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Tuesday, July 23, 2019

LÃO GIÃ AN CHI - THƠ DƯƠNG QUÂN


LÃO GIÃ AN CHI

 (Gởi Người 105)

 

 
hieu-thuan-cha-me-4

 

      Người rằng: Lão giã an chi

Lời xưa, sách cũ đã ghi rõ ràng

      Hỏi sao trong cõi trần gian

Lão nô lại phải rộn ràng thế kia

 

      Người rằng: Sum họp, chia lìa

Hợp tan, trôi nổi, đầm đìa, ngổn ngang

      Người về, một chuyến gian nan

Người đi, để lại muôn vàn nhớ thương

 

      Người rằng: Chốn ấy vô thường

Chung thân quằn quại, nhiễu nhương, thất tình

      Về thôi - công án cửa Thiền

Trầm luân mượn nước Cam Tuyền cuốn trôi

 

      Một mai, trăng nở nụ cười

Ghé vào Vườn Tịnh thăm người ngồi tu

      Trăng sao xoay chuyển Dịch đồ

Chờ người rưới lệ thành thơ xuống trần

 

      Dang tay gom áng phù vân

Cõi ta, lãng đãng chập chờn giấc xưa

      Cõi ta, ướt sũng chiều mưa

Tóc người còn vướng sợi tơ vĩnh hằng

 

      Mai ta nằm dưới mộ phần

Rã rời tứ đại xác thân sá gì

      Ừ thì - Lão giã an chi

Nỉ non nhạc dế, xanh rì cỏ hoa

 

      Gọi người, sau dãy Ngân Hà

Càn khôn vang vọng âm ba trùng trùng

      Trăm Năm - nhất đán khôn lường

Là hưu vạn sự, đoạn trường chúng sinh.

 

                Dương Quân

                          6.17




Saturday, July 20, 2019

TỪNG GIỌT NHỚ - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT




                         TỪNG GIỌT NHỚ

 

Em nhìn vào mắt anh
Thấy mùa xuân đang tới
Anh mang tia nắng mới
Cho ngan ngát hương đời


Tình anh như mặt trời
Cho em nhiều mơ mộng
Một chân trời mở rộng
Tuyệt mỹ trái tim yêu


Em mơ giấc tình xa
Bồi hồi từng giọt nhớ
Em đếm trong hơi thở
Gọi tên anh mãi thôi
 

Mùi hương quyện lên môi
Lời yêu đương đồng vọng
Vầng trăng vàng lay động
Cho tình mãi chung đôi


Sao cứ làm em nhớ
Sao cứ để em mong
Những giây phút ấm lòng
Ru tình ta mênh mông.


Hoàng Ánh Nguyệt
(San Jose, May-2010)



Wednesday, July 17, 2019

HẸN EM - THƠ DƯƠNG QUÂN DỊCH ĐỀ TỰA TÂY SƠN KÝ




ĐỀ TỰA TÂY SƯƠNG KÝ
Nguyên tác:
  
Đãi nguyệt Tây Sương hạ
Nghinh phong, dạ bán khai
Cách tường hoa ảnh động
Nghi thị ngọc nhân lai
 
Dịch:
 
HẸN EM
 
Đêm nầy anh đứng hẹn em
Nửa khuya trăng sáng trước thềm Tây Sương
Gió lay hoa động bên tường
Ngỡ người ngọc đến vương vương gót hài
 
Dương Quân
1996



Monday, July 15, 2019

CHỈ MỘT LẦN - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT - NHẠC BẰNG GIANG

tho3

 ...  Cao Ngọc Dung giới thiệu...  






CHỈ MỘT LẦN
 
Tình yêu đúng nghĩa một lần
Không anh, em vẫn âm thầm nói yêu


Ngày xưa ấy…tuổi vào yêu…mơ mộng
Trong lòng nghe xao xuyến nỗi bâng khuâng
Năm tháng yêu thương tràn đầy nhung nhớ
Mối tình đầu em trọn vẹn trao anh.

Em nghi ngờ anh không thật lòng thương
Tình hiến dâng anh nhắm mắt làm ngơ
Em thiết tha từng giây phút đợi chờ
Em thất vọng vi nỗi buồn mênh mông.

Giờ em hỏi ‘ anh có yêu em thật?
Hãy cho em trọn vẹn một lần thôi
Chỉ một lần thôi thắm cã cuộc đời
Em mãn nguyện tình anh, tình muôn thuở

Em vẫn mơ con đường tình chung lối
Tình của em mãi mãi chỉ riêng anh
Một mối tình trong thực tế không thành
Nhưng trong mộng đầy niềm vui chứa chan…

Hoàng Ánh Nguyệt
(San Jose 2010)




Saturday, July 13, 2019

HƯƠNG THI CA - THƠ DƯƠNG QUÂN

Image result for BÓNG EM ĐI TRÊN NÚI TUYẾT



 
 
HƯƠNG THI CA
 
 
Ta ở bên này, em bên kia
Quanh năm thương nhớ cứ đi về
Quanh năm là cả mùa đông lạnh
Chỉ mộng gần nhau những giấc khuya
 
Có phải em là Tiên Nữ không?
Mà sao thơm ngát khóe môi hồng
Mà sao cánh gió đêm run rẩy
Thấp thoáng bên màn ánh mắt nhung
 
Có phải em là ánh sáng sao?
Giữa vòm tinh tú chiếu muôn màu
Hồn ta đã lạc vô phương hướng
Quên lối từ đâu, sẽ đến đâu
 
Có phải em là cơn sóng to?
Cuốn trôi ước vọng giạt xa bờ
Nhận chìm kỷ niệm vào quên lãng
Còn lại hoang tàn cả cõi thơ.
 
Có phải em là cánh én bay?
Báo mùa Xuân sẽ đến nơi này
Nên ta phơi phới niềm hi vọng
Hương sắc trần gian say ngất ngây.
 
Có phải em là mây bốn phương?
Thênh thang như ào ảnh vô thường
Chẳng bao giờ hẹn chờ ai đến
Nên để lòng ta mãi vấn vương.
 
Có phải em là Đỉnh Tuyết Vân?
Màn sương khép mở áo thiên thần
Ta vùi thân thế trong băng giá
Giã biệt ưu phiền nẻo thế nhân.
 
 
Dương Quân



Wednesday, July 10, 2019

TÀU ĐÊM - TÔ THÙY YÊN (1980 )

Chuyến tàu đêm trong truyện ngắn Hai đứa trẻ được miêu tả như thế nào? Hình ảnh ấy có ý nghĩa gì?







TÀU ĐÊM
Tàu đi. Lúc đó, đêm vừa mỏi.
Lúc đó, sao trời đã ngủ mê.
Tàu rú. Sao ơi, hãy thức dậy,
Long lanh muôn mắt tiễn tàu đi.
 
Thức dậy, những ai còn sống đó,
Nhìn ra nhớ lấy phút giây này.
Tàu đi như một cơn giông lửa
Cuồn cuộn sao từ ống khói bay.
 
Cảnh vật mơ hồ trong bóng đêm
Dàn ra một ảo tượng im lìm.
Ủ ê những ngọn đèn thưa thớt,
Sáng ít làm đêm tối tối thêm.
 
Bến cảng, nhà kho, những dạng cây…
Chưa quen mà đã giã từ ngay.
Dẫu sao cũng một lần tan hợp,
Chớ tiếc nhau vài cái vẫy tay.
 
Toa nêm lúc nhúc hồn oan khốc,
Đèn bão mờ soi chẳng rõ ai.
Ta gọi rụng rời ta thất lạc.
Ta còn chẳng đủ nửa ta đây.
 
Người bạn đường kia chắc chẳng ngủ.
Thành tàu sao chẳng vỗ mà ca ?
Mai này xô giạt về đâu nữa ?
Đất lạ ơi, đừng hắt hủi ta !
 
Đất lạ, người ta sống thế nào ?
Trong lòng có sáng những trăng sao,
Có buồn bã lúc mùa trăn trở,
Có xót thương người qua biển dâu ?
 
Tàu đi như một cơn điên đảo,
Sắt thép kinh hoàng va đập nhau.
Ta tưởng chừng nghe thời đại động
Xô đi ầm ĩ một cơn đau.
 
Ngồi đây giữa những phân cùng bụi
Trong chuyển dời xung xát bạo tàn.
Ta trở thành than, thành súc vật.
Tiếng người e cũng đã quên ngang.
 
Ta nghe rêm nhói thân tàn rạc,
Các thỏi xương lìa đụng chỏi nhau.
Nghe cả hồn ta bị cán nghiến
Trên đường lịch sử sắt tuôn mau.
 
Dường như ta chợt khóc đau đớn.
Lệ nóng cường toan cháy ruột gan.
Lệ chảy không ra ngoài khỏe mắt.
Nghẹn ngào đến cả tiếng than van.
 
Gía ta có được một hơi thuốc,
Dẫu chỉ là hơi thuốc mốc thôi.
Để phả cho hồn ấm tỉnh lại,
Để nghe còn sự sống trên môi.
 
Ta nhớ dăm ba hình ảnh cũ,
Lờ mờ như nhớ lại tiền thân.
Đời ta khi trước vui vầy thế
Bỗng thảm thương nghìn nỗi ngói tan
 
Đem thân làm gã tù lưu xứ,
Xí xóa đời ta với đất trời,
Ngàn dặm lìa tan tình cố cựu,
Bàng hoàng thân thế cụm mây trôi.
 
Đã mấy năm nay quằn quại đói,
Thèm ăn như đứa trẻ con nghèo.
Mẹ ơi, con nhớ thời thơ dại,
Nhớ miếng ăn mà mẹ chắt chiu.
 
Liệu còn một bữa cơm đầm ấm
Bên ánh đèn đoàn tụ vợ con,
Chia xẻ chút tình cay mặn cũ,
Miếng không ngon cũng lấy làm ngon.
 
Tàu đi khoan xoáy sâu đêm thép,
Tiếng nghiến ghê người, thác lửa sa.
Lịch sử dường như rất vội vã.
Tàu không đỗ lại các ga qua.
 
Ô, những nhà ga rất cổ xưa,
Dường như ta đã thấy bao giờ.
Đến nay, người giữ ga còn đứng,
Đèn bão đong đưa chút sáng mờ.
 
Tàu qua những ruộng đồng châu thổ.
Hiu hắt làng xa mấy chấm đèn.
Đêm ở nơi đây buồn lặng lặng.
Cái buồn trải nặng mặt bằng đen.
 
Hỡi cô con gái trăng mười bốn,
Đêm có nằm mơ những hội xuân,
Đời có chăng lần cam dối mẹ,
Nhớ thương nào giấu thấm vành khăn ?
 
Có lúc tàu qua những chiếc cầu
Sầm sầm những nhịp động đều nhau.  
Dưới kia con nước còn thao thức
Bát ngát dềnh lên bãi sậy sầu.
 
Có lúc tàu qua những thị trấn
Mà đêm đã gói lại im lìm.
Tàu qua, âu cũng là thông lệ,
Nên chẳng ai buồn hé cửa xem.
 
Ôi những nỗi sầu vô dạng ấy
Gọi ta về với những đêm vui…
Ở đâu đèn sáng như châu ngọc,
Đường phố người chen chúc nói cười.
 
Ở đâu mộng ảo vườn sao tụ,
Yến tiệc bày trong những khóm cây.
Ta rót mừng em ly rượu đỏ…
Mà thôi, chớ nhớ nữa, lòng ơi.
 
Mà thôi, hãy nuốt lệ còn nghẹn,
Tình thức, lòng ơi, nhìn tận tường
Thời đại đang đi từng mảng lớn,
Rào rào những cụm khói miên man.
 
Người bạn đường kia chắc vẫn thức,
Mong tàu đi đến chỗ đêm tan,
Có nghe lịch sử mài thê thiết
Cho sáng lên đời đã rỉ han.
 
Tàu ơi, hãy kéo còi liên tục 
Cho tiếng rền vang dậy địa cầu, 
Lay động những tầng mê sảng tối…
Loài người, hãy thức, thức cùng nhau.
 
Tô Thùy Yên (1980)



Monday, July 8, 2019

VẪN BIẾT LÀ THẾ ĐÓ - LỜI HOÀNG ÁNH NGUYỆT -





Vanbietlathedo



LỜI BÀI HÁT

VẪN BIẾT LÀ THẾ ĐÓ
Gió xa mây xa tít mù khơi
Trăng vẫn nhớ, vẫn thương đợi chờ
Anh ở đâu? Giờ anh ở đâu? Ở…đâu?
Đường tình yêu, trăm thương nghìn nhớ

Đêm qua đêm khắc khoải chờ mong
Em để nhớ, để thương mòn mỏi…
Dù tình đời tàn úa phôi phai !
--Biết thế, em vẫn biết thế…

mà sao em cứ mãi mong chờ
mà sao anh cứ mãi thờ ơ
Để từng đêm em luôn mong nhớ
--Biết thế, nhưng lòng không thể…

nào quên, tình yêu buổi ban đầu
tình anh, em vẫn giữ trọn vẹn
Kỷ niệm xưa em nhớ mãi trong lòng…
Gió xa mây, trăng cũng ngủ say

thuyền xa bến, nhớ thương đêm ngày…
Anh ở đâu? Giờ anh ở đâu? Ở…đâu?
Đường tình yêu, trăm thương nghìn nhớ
Đêm qua đêm khắc khoải chờ mong

em để nhớ, để thương mòn mỏi
Dù tình đời… tàn úa phôi phai.
 
Lời: Hoàng Ánh Nguyệt



Friday, July 5, 2019

NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA - THƠ NGUYỄN BÍNH

thơ tình tàu và sân ga với nhiều cảm xúc


NHỮNG BÓNG NGƯỜI TRÊN SÂN GA



Những cuộc chia lìa khởi tự đây
Cây đàn sum họp đứt từng dây
Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.

Có lần tôi thấy hai cô gái
Sát má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
"Đường về nhà chị chắc xa xôi?"

Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.

Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.

Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
Chị mở khăn giầu anh thắt lại:
"Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!"

Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.

Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?

Tôi đã từng chờ những chuyến xe
Đã từng đưa đón kẻ đi về
Sao nhà ga ấy sân ga ấy
Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?


            Nguyễn Bính




ANH BIẾT EM ĐI CHẲNG TRỞ VỀ - THƠ THÁI CAN




ANH BIẾT EM ĐI CHẲNG TRỞ VỀ



Anh biết em đi chẳng trở về,
Dặm ngàn liễu khuất với sương che,
Em đừng quay lại nhìn anh nữa:
Anh biết em đi chẳng trở về.

Em nhớ làm chi tiếng ái ân,
Đàn xưa đã lỡ khúc dương cầm,
Dây loan chẳng đượm tình âu yếm,
Em nhớ làm chi tiếng ái ân.

Bên gốc thông già ta lỡ ghi,
Tình ta âu yếm thuở xuân thì,
Em nên xóa dấu thề non nước,
Bên gốc thông già ta lỡ ghi.

Chẳng phải vì anh, chẳng tại em:
Hoa thu tàn tạ rụng bên thềm.
Ái tình sớm nở chiều phai rụng:
Chẳng phải vì anh, chẳng tại em.

Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan,
Tình kia sao giữ được muôn vàn ...
Em đừng nên giận tình phai lạt:
Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan.

Anh biết em đi chẳng trở về,
Dặm ngàn liễu khuất với sương che.
Em đừng quay lại nhìn anh nữa:
Anh biết em đi chẳng trở về.


           Thái Can





Wednesday, July 3, 2019

THƯƠNG KIẾP NGƯỜI - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT




THƯƠNG KIẾP NGƯỜI

Thời gian lặng lẽ hững hờ trôi
Vẫn nhớ thương ai cả kiếp người 

Đã mấy thu qua buồn khắc khoải
Còn bao đông nữa khóc đơn côi
Đường đời cách biệt không chung hướng 
Cuộc thế xoay vần chẳng trọn đôi

Tình nghĩa hằng mơ tròn ước nguyện
Ngờ đâu sông núi mãi chia phôi...

Hoàng Ánh Nguyệt



Monday, July 1, 2019

NHƯ THẬT NHƯ MƠ - THƠ DƯƠNG QUÂN






Bài thơ được mộ mến

Khoảng hai tuần trước đây có một độc giả ở Toronto đã điện thoại cho biết anh thường ghé thăm Tiếng Thông Reo. Nhân dịp anh cũng hết mực  ca ngợi bài thơ "Như Thật Như Mơ" của Dương Quân. Anh cũng là nhà thơ, một nhà thơ kỳ cựu mà tôi rất mộ mến. Vì máy điện toán bị trục trặc nên nay mới có dịp để giới thiệu lại bài thơ này với quý anh chị và quý thân hữu. (A.C.La).

(Thơ Vui/ Như lúc còn trẻ)
Trời chập tối, bỗng có nàng rất đẹp
Ghé nhà ta, xin ngủ đỡ qua đêm
Trông dáng vẻ nàng thẹn thùng khép nép
Mắt huyền mơ, da phấn, tóc nhung mềm.

Ta nhỏ nhẹ hỏi nàng: Từ đâu đến
Đi cùng ai, sao chỉ thấy một mình?
Nàng khẽ đáp, hé môi cười bẽn lẽn
"Mấy chị em, đã lạc khúc đường quanh"

Ta đưa nàng vào trong nhà, hướng dẫn:
Đây chỗ nằm, đây bàn viết đơn sơ
Căn phòng ta, xin mời nàng nghỉ tạm
Ta ra ngoài canh cửa, thức làm thơ.

Đêm dần khuya, ta dường nghe sương lạnh
Trên chòm cây hoa nở, lá mơ màng
Có vì sao băng mình vào vô tận
Tiếng côn trùng da diết, tỉ tê than.

Trong phòng ta, chắc nàng đang ngon giấc
Có chiêm bao, hay mơ mộng gì không?
Ta lắng nghe...hình như nàng đang thức
Đọc thơ ta, bài "Điểm Hẹn Sau Cùng"
………
"Ta mơ về phía bên kia mãi
"Mong cuộc tương phùng (dẫu phút giây)
-Hương tóc thôi miên
-Làn mắt ngọc
-Kề vai sao rụng
-Rót thơ đầy.

"Xin hẹn cùng ta ở chốn nào
-Bên ngoài vũ trụ,
-Giấc chiêm bao
-Tinh cầu xa lạ, nơi mù mịt

"Để được bình yên yêu mến nhau

"Ta sẽ ung dung lánh cõi trần
"Thoát vòng tục lụy, kiếp trầm luân
"Đợi người cho đến ngàn năm nữa
"Điểm Hẹn Sau Cùng: Đỉnh Tuyết Vân"

Nàng bật khóc, làm lòng ta đau nhói
Muốn vào trong, nói xin lỗi một lời
Nhưng nghĩ thầm, chỉ e nàng bối rối 
Nên thiếp đi, vào giấc ngủ chơi vơi.

Sáng hôm sau, khi mặt trời ló dạng
Ta vào thăm: Căn phòng trống lạnh tanh
Nàng đâu mất - Tập Thơ ta cũng mất
Chỉ còn vương vài sợi tóc mong manh.

Ta chợt hiểu -Nàng đã về trên ấy
Sợi tóc kia, là tín vật tìm nhau
Ta sẽ gặp lại nàng nơi Điểm Hẹn
Ngàn năm sau, hay hàng triệu năm sầu.

Ta sẽ đợi. Em ơi! Ta vẫn đợi
Một ngày kia lên làm rể trên trời
Muôn kiếp nữa, dù rong rêu, sỏi đá
Miễn sau cùng, vĩnh viễn có nhau thôi.

DƯƠNG QUÂN