TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Friday, January 30, 2026

NIỀM THÔNG CẢM & ĐỌC THƠ DƯƠNG QUÂN - THƠ NGUYỄN KIM LỘC TẶNG DƯƠNG QUÂN



DƯƠNG QUÂN 


Kính tặng thi sĩ Dương Quân, tác giả ba tập thơ 
        Điểm Hẹn Sau Cùng, Chập Chơn Cơn Mế và Trên Đỉnh Nhớ


 
Gặp nhau - “Điểm Hẹn Sau Cùng”
Chút duyên văn nghệ cùng chung đất trời
Lê chân xứ lạ quê người
Bâng khuâng đếm những nỗi đời tha phương


Cảm thông cùng một nỗi lòng
Thương dân, yêu nước “Chập chờn Cơn Mê”
Tình “Trên Đỉnh Nhớ” đong đầy
Lưu vong vẫn hẹn một ngày phùng sinh


Những vần thơ của Dương Quân
Lung linh âm hưởng mấy ngàn nước mây
Niềm riêng dằn vặt tháng ngày
Tình nhà nợ nước cuồng say lưng trời


Mái đầu trắng điểm sương rơi
Vẫn còn thao thức những lời hẹn xưa

 

ĐỌC THƠ DƯƠNG QUÂN

             

Hôm nay, có dịp đọc Dương Quân
Dù muộn – niềm vui - thoả một lần
Bút pháp tinh vi lời gãy gọn
Câu thơ điêu luyện ý cân phân


Tình nhà trang trải từng cung bậc
Nợ nước cưu mang mấy điệu vần
Giữ tấm lòng son cùng tuế nguyệt
Sắc mầu riêng rẽ của Dương Quân


                    


                                                                      Nguyễn Kim Lộc
                                                                        (Chicago, ngày 10-10-10)


Tuesday, January 27, 2026

THU CẢM - THƠ Dương Quân

 

THU CẢM - THƠ DƯƠNG QUÂN - VÀ VÀI Ý NGHĨ VỀ BÀI THƠ THU CẢM - BÀI VIẾT CỦA H.A.N



Image result for hình ảnh mùa thu


        
          THU CẢM


Hình như trời đất chớm thu sang
Đã thấy xôn xao những lá vàng
Đã thấy mây xa chìm xuống thấp
Bên thềm nụ cúc nắng mơn man. 

Có lẽ là thu đang đến đây
Cho sương khói ủ mộng thêm đầy
Có con én muộn chao ngoài ngõ
Mang hết hạ tàn theo cánh bay. 

Có chi nhung nhớ rất đìu hiu
Nhè nhẹ vương trong sắc nắng chiều
Hồn của muôn loài hoa cỏ mục
Đợi hoàng hôn tắt, bóng trăng treo. 

Có gì ray rức nẻo thu tâm
Những hẹn thề xưa, mộng ước thầm
Từng mảng đời trôi vào dĩ vãng
Chuyến tàu dang dở bóng xa xăm.

Có chi hư ảo thế gian này
Dư vị ngọt bùi lẫn đắng cay
Như kiếp lá xanh rồi chợt úa
Như người chếnh choáng một cơn say. 

Ai có vui gì nghênh đón thu
Thời gian không hẹn bước giang hồ
Thu qua, hè tới, xuân xanh lại
Riêng mảnh tình phai vẫn xác xơ.
 

            Dương Quân
 

      

BÀI VIẾT CỦA HOÀNG ÁNH NGUYỆT

Anh Dương Quân quý mến. 


       Thơ là một nghệ thuật cao nhất của trí tưởng tượng và đó cũng là cả một sự suy tư liên kết nhau từ hiện thực, quá khứ lẫn tương lai. Trong những dòng thơ của anh Dương Quân thường luôn tràn ngập màu sắc, tràn ngập tình người! 
        Bài thơ THU CẢM, lời thơ trong sáng, ý thơ nhẹ nhàng, êm như ru, cái man mác của thiên nhiên, tỏa ra như mây khói cộng với cái đặc biệt trong tâm trạng tác giả được diễn tả một cách thật tinh tế, hồn nhiên, mà dễ thương, huyền diệu biết bao:
Có lẽ là Thu đang đến đây
Cho sương khói ủ mộng thêm đầy
Có con én muộn chao ngoài ngõ
Mang hết hạ tàn theo cánh bay
       Hình ảnh chớmThu vốn vô tri nhưng đã trở thành đối tượng cho tác giả tâm tình cũng như để miêu tả, nên vì lẽ đó đã hiện lên trong những câu thơ hay, trong sự giao cảm của đất trời ta bắt gặp những nỗi buồn áo não qua những chữ "nhung nhớ" "đìu hiu" "hoàn hôn tắt" "bóng trăng treo" như thế này. Tác giả tâm sự:
Có chi nhung nhớ rất đìu hiu
Nhè nhẹ vương trong sắc nắng chiều
Hồn của muôn loài hoa cỏ mục
Đợi hoàng hôn tắt, bóng trăng treo
       Những câu thơ của anh theo H.A.N nghĩ, không nhằm miêu tả hay so sánh, nhưng lại nói lên cái mong ước, cái khát vọng tình cảm chất chứa ở bên trong, rất khiêm nhường nhưng lại không kém phần ý nhị. Cho thấy thơ của anh luôn luôn thật gắn bó với cuộc đời, H.A.N có cảm nhận anh là một ngọn bút tài hoa mới diễn đạt nên những câu thơ trong suốt, đẹp đẽ và có linh hồn nên mới viết nên những câu thơ lung linh như thế:
Ai có vui gì nghêng đón Thu
Thời gian không hẹn bước gian hồ
Thu tàn, đợi tiết Xuân xanh lại
Riêng mảnh tình phai vẫn xác xơ. 

       Bài thơ Thu Cảm H.A.N đọc rất cảm xúc, anh diễn đạt rất tinh tế, trong tình cảm và cảm nhận, trong lúc trời đất giao mùa thơ thường mang nỗi u buồn. Có lẽ do sức gợi cảm của gió đầu mùa se lạnh của sương Thu.
       Vần điệu bài thơ Thu Cảm anh đã kết hợp cách gieo vần nhịp nhàng, sự kết hợp ấy đã làm cho câu thơ có một tiết điệu đặc biệt vừa du dương, vừa chắc khỏe. Nên thơ của Dương Quân bao giờ tôi cũng đón nhận rất trân trọng, cũng đọc đi đọc lại nhiều lần để tận hưởng cho hết cái khả năng diễn tả của anh nhất là trong âm điệu, trong vần luật…
       Cả bài thơ Thu Cảm là một bức tranh sống động, có màu sắc lẫn âm thanh.
       Thơ anh Dương Quân thường có chất triết lý siêu hình, nhưng lại không làm người đọc nhàm chán mà ngược lại đây chính là chất xúc tác để thơ Dương Quân càng chói sáng, hầu hết thơ anh sáng tác đều đạt tới độ hoàn mỹ và thu hút càng ngày càng nhiều người đọc hơn. 
        Chúc anh Dương Quân luôn vui khỏe và sáng tác nhiều hơn nữa.

Hoàng Ánh Nguyệt
2012



Saturday, January 24, 2026

CHUYỆN CHIÊM BAO - THƠ DƯƠNG QUÂN

 

hue27-large-content



CHUYỆN CHIÊM BAO
(Thơ Vui) 

Bên này ta viết thư sang
Hỏi em bên ấy bình an thế nào? 

Đêm qua nằm ngủ chiêm bao
Thấy hai ta đã hôn nhau...nửa chừng
Giật mình thức giấc bâng khuâng
Ngỡ như em vẫn nằm gần cạnh đây. 

Hồi lâu chợt tỉnh mới hay
Tự mình hôn chính bờ vai của mình
Bởi ta là kẻ si tình
Nhớ em mơ tưởng bóng hình đấy thôi. 

Một mai ta có qua đời
Nụ hôn hàm thụ ngậm ngùi ngàn năm. 

Vài hàng thư viết sang thăm
Hỏi em thỉnh thoảng có nằm chiêm bao? 


DƯƠNG QUÂN



Thursday, January 22, 2026

CẢM THÔNG - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 




Cảm Thông
(Thương tặng DQ)
 
Trăm năm ủ mộng bên trời
Công hầu rũ áo… chợ đời lỡ duyên
Tội tù… đành lỗi  ước nguyền
Ngàn năm mãi nguyện giữ nguyên lời thề
 
Dù xa mấy dặm sơn khê
Tấm lòng ưu ái hằng về cố hương
Hồn mơ giây phút tương phùng
Bên em… trang trải tận cùng… đam mê
 
Nửa vòng trái đất… xa quê
Nhìn trăng viễn xứ…. bốn bề quanh hiu
Niềm riêng gửi mộng vào chiều
Vần thơ định mệnh cuốn theo biển đời
 
Những trang sầu hận của người
Khiến cho… một kẻ bùi ngùi cảm thông
Xin người thoải mái… phiêu bồng
Cho thơ nhẹ cánh chín tầng trời cao…


Hoàng Ánh Nguyệt


Friday, January 16, 2026

CHẬP CHỜN CƠN MÊ - LỜI CUỐI . THƯ VIẾT CHO CON GÁI - BÀI VIẾT - DƯƠNG QUÂN

 



CHẬP CHỜN CƠN MÊ

Lời Cuối. Thư viết cho con gái

Con thương yêu Dương Thị An Xuyên
Con gái đầu lòng cưng quý của ba.
Tháng 9 năm 2003 khi ba vừa hoàn tất bản thảo tập thơ này thì con đột ngột ra đi.



Tuổi đời của ba năm nay đã ngoài 60 . Ba đã nếm trải biết bao nhiêu khổ đau chồng chất muộn phiền kể từ sau năm 1975 oan nghiệt.

Những nhọc nhằn đói lạnh cơ cực 8 năm tù cải tạo ngoài rừng núi miền bắc xa xôi. Thái độ bạc bẽo rẻ khinh của dòng họ gia đình ruột thịt không còn chút tình nghĩa khi ba ra tù. Những tháng ngày ba lang thang khắp các ngõ hẻm, phố phường, làm đủ các nghề vất vả để kiếm sống. Mất sự nghiệp, mất tương lai, mất nhà cửa, mất của cải, ba chỉ biết nhìn hai chị em con quằn quại lớn lên trong bất hạnh giữa một xã hội đảo điên. Tất cả những tình cảnh ấy đã bủa vây cuộc đời ba từng phút từng giờ kéo dài 15 – 20 năm não nề.
Vậy mà ba vẫn chịu đựng được.
Vậy mà ba không gục ngã và đã vượt qua

Nhưng tin con đột ngột ra đi đã làm cho ba sụp đổ tất cả. Mọi vật như phủ trùm đen tối, hụt hẫng quanh ba.

Tại sao có thể như vậy được ?
Tại sao như vậy ? Con ơi!
Con gái của ba tha thiết mỹ miều,
Con gái của ba xinh đẹp,duyên dáng Con gái của ba dịu dàng, hiền thục
Con gái của ba nhẫn nại, cần kiệm
Con gái của ba trinh trắng, hiếu hạnh, đoan trang

Con gái của ba có đủ tất cả những đức tính trân quý của một nàng tiên diệu hiền là vàng, ngọc, kim cương… là sự hài lòng, là nơi tin cậy – là mật – là đường, là gia bảo của ba.
Vậy mà ba đã mất.
Vậy mà ba đã mất con,

Con bị bệnh đúng một năm trời, ba đã tận tụy chạy chữa cho con bằng những phương tiện tốt nhất , bằng những loại thuốc quý nhất , bằng khả năng cao nhất của ba . Con đã thuyên giảm, phục hồi 80% sinh hoạt bình thường. Nhưng con lại trở bệnh chỉ trong vòng một tuần lễ, con phải bỏ ba, bỏ mẹ, bỏ em …
Những giây phút cuối cùng của con bên cạnh mẹ , trong bệnh viện, con tỉnh táo, dịu dàng và thanh thản. Nhưng con cứ nhắc đi nhắc lại lời cuối niềm mong ước của con:
“Con rất muốn gặp ba, con rất muốn gặp ba, ba ơi! “
Rồi con buông xuôi.
Con của ba: Dương Thị An Xuyên
Con vẫn hằng hài lòng với cái tên ba đã đặt cho con ” Dòng sông yên tĩnh ” địa danh ba đã đến đó làm việc, từ Học viện Quốc gia Hành Chánh, bước chân đầu đời, hy vọng đầu đời, ba gửi gắm cho con.

Những kỷ niệm về con vẫn còn đầy ắp trong ký ức của ba. Con được chào đời trong sự mong đợi, nâng niu của ba và mẹ.
Rồi con lớn dần.
Ba khắc chiều cao của con vào gốc cột nhà để thấy con lớn lên từng tháng, từng năm.
Con vào mẫu giáo. Mẹ cột tóc đuôi ngựa cho con. Tay con ôm cặp, tay xách bình mực… con tung tăng mỗi sáng ba đưa con đến trường.

Có khi ba chở con về thăm nội dưới quê. Cha con mình chơi trò “trốn kiếm” trong vườn cây trái rộng mênh mông. Con kiếm ba không được, con tần ngần đứng khóc. Ba chạy lại ôm con vào lòng, nước mắt rưng rưng – mà rạng rỡ nụ cười.

Buổi chiều, xe trở về thành phố. Hoa quỳnh anh nở đầy hai bên đường. Con hối hả kéo tay ba: Ba ơi bông đẹp quá ba hái cho con đi.
Ba dừng xe lại, hái hoa cho con. Con giắt hoa xung quanh xe – trên cửa – trên mui . Xe vào thành phố , người thành phố lấy làm lạ nhìn con ngồi trong chiếc xe hoa vàng rực. Con vui lắm, mắt con long lanh.

Rồi năm 1975, ba bị ở tù. Mẹ cũng ở tù. Chị em con chạy về với ngoại. Nhưng lợi dụng lúc chị em con không mẹ, không cha – bà ngoại đã chủ mưu để cho cậu, dì của con sang đoạt nhà cửa của cải của ba mẹ xong rồi – bà ngoại đuổi hai chị em con ra gốc cây đứng khóc mỗi đêm.

Năm ấy, con chỉ là đứa con gái hơn 10 tuổi con đã một mình lặn lội tìm về bên nội trên đường quê hơn 70 cây số để nhờ các cô, chú giúp đỡ. Và mọi người đã từ chối , ngoảnh mặt đi.

Thư con đã viết cho ba sau này, con kể:
Khi bên nội từ chối lời khấn cầu giúp đỡ chị em con , trên đường trở về nhà, đi qua dòng sông Cát Lái , khi chiếc phà chạy giữa dòng sông rộng mênh mông, con muốn trầm mình tự tử cho rồi. Nhưng nghĩ lại, con còn một đứa em… lúc hai chị em không mẹ, không cha.

Con đã sống như thế nào trong khi những bữa ăn của chị em con chỉ là ” … một tô cháo, hai cái muỗng, hai chị em …” như con đã kể trong từng tháng, từng ngày.
Con đã sống như thế nào trong hoàn cảnh ấy, để lây lất cho đến khi mẹ ra tù, cho đến khi ba ra tù.

Đã bao lần toan thôi học, nhưng con cũng cố gắng gượng bám ghế nhà trường. Nghỉ hè, hai chị em con, mỗi đứa cầm một cây kẹp sắt, dẫn nhau đi bưới các đống rác để lượm bịt ni lông, đem bán để kiếm tiền cho niên học tới.

Ngày trước, cậu Tư, cậu bảy, dì Út của con ở chung nhà với ba mẹ, được ba mẹ bảo bọc cho học hành – vui chơi – tưởng họ lớn lên thành người , nào ngờ sau năm 1975, họ lớn lên thành “người vượn”. Vậy thì làm sao họ còn biết nhân nghĩa giúp lại hai đứa cháu mình trong cơn khốn khổ cùng cực – mà ngược lại, chính họ là những kẻ đã đoạt nhà, cướp của cải của ba mẹ còn sớm hơn kẻ thù.

Nhưng chị em con đã kiên trì đẩy lùi được sự dốt nát, để sau cùng, với sự tiếp sức của ba, con đã được học hành đỗ đạt. Con đã trưởng thành. Con đã là một thiếu nữ xinh đẹp, một sinh viên thông minh.

Con đã khoe với ba:” đề án tốt nghiệp của con đã được giáo sư bảo trợ chấm điểm 10+ ‘ – để khi nếu có bạn học nào cùng khóa được điểm 10 – con vẫn đỗ thủ khoa “.

Con gái của ba chẳng những không đầu hàng nghịch cảnh mà còn chứng tỏ nghị lực phi thường trong một thân thể ốm yếu, mỏng manh.
Nhưng con vẫn hằng chập chờn nỗi sợ hãi mỗi lần nhắc lại giai đoạn 1975-1990 – 15 năm ấy – như một đêm dài rùng rợn cho gia đình mình.

Con nhắc trong thư viết cho ba:
Ba thương kính của con ơi :
” Những ngày tháng ba ở tù ra, ba về sống bên ông bà nội, vừa để chăm sóc ông nội bệnh, vừa cuốc đất làm rẫy, trồng rau. Ngày trước, ba khỏe mạnh cứng cỏi, ở tù ra, giờ này ba ốm đi, chỉ còn 39 kg . Mỗi lần chị em con về nội để thăm ba, chiều tối , ba xách thùng ra giếng múc nước cho chị em con tắm – con đứng nhìn ba gầy ốm, đen đúa lại xách thùng nước nặng . Ba bước đi như vẹo một bên. Con thấy tội nghiệp ba quá, nhưng sao trong lòng con lại thấy sung sướng vì biết rằng ba thương chị em con nhiều lắm”.

Rồi thư khác còn lại kể:
” Ba ơi! Con nhớ ba, con máng cái áo 4 túi của ba ngày xưa, trong tủ quần áo của con, để mỗi lần con mở tủ ra … thấy cái áo, con nhớ ba .
“Ba ơi ! Mỹ và Việt Nam xa nhau nửa vòng trái đất . Như dẫu cho mấy vòng trái đất, con vẫn nhớ , vẫn thương ba”

Con viết cho ba – con viết nhiều lắm dường như là để tổng kết một cuộc đời mà ngày nay ba mới chợt hiểu – mà trước đây ba chỉ thấy rằng – ba hài lòng có đứa con gái đầu lòng hiếu hạnh, ngoan hiền.

Ba đã từng khẳng định với con rằng:
Nếu có ai đó lập được một danh sách những người cha thương con nhất trên đời này, thì ba là người đứng đầu danh sách ấy “.

Con đã từng biết thế nào là khổ là nghèo qua tuổi thơ của con – nên con là tấm gương cần kiệm, nhẫn nại, chịu đựng hi sinh, nhường mọi ưu tiên cho em con. Sự thành công của em con ngày hôm nay để nó hãnh diện với đời, một phần lớn là do con đóng góp – từ lúc con thay ba mẹ dẫn em vào trường học – buổi học đầu đời – cho đến khi nó thành người lớn khôn ngoan xã hội.

Con đã từng biết thế nào là kẻ không nhà.
Chính ba cũng không hơn gì hai chị em con. Ngày 26 tết năm 1984 gia đình bên nội, do cô Tám đứng đầu đã đuổi ba ra khỏi nhà ông nội, sau vài tháng ba ở tù ra ,về nương náu ở đó. Ai biết được ba đi về đâu, làm gì phải sống ra sao trong những ngày thiên hạ lo đón Tết. Các cô chú của con cũng hài lòng về việc ấy lắm vì sự có mặt của ba ở nhà nội sẽ là trở ngại cho việc chia chác của thừa kế sau này. Họ lên tiếng không nhìn nhận ba là người trong số anh chị em của họ nữa.
Ngày trước, ba là ngôi sao sáng của gia đình, là niềm hãnh diện, là điểm tựa của mọi người. Khi ba ngã ngựa xuống rồi, các cô, chú đạp lên đời ba cho ba ngã gục.
Xã hội đảo điên – người cải tạo ra về, có người được gia đình nâng đỡ, đùm bọc, có người bị gia đình xem còn thua con chó hoang ngoài đường . Ba thuộc về trường hợp sau.

Chính con không quên cái cảnh ba đạp xe đạp đường dài 70 km từ quê nội về nhà ngoại thăm chị em con. Tối đến, ba phải treo cái võng trước hàng hiên ngoài nhà mà ngủ. Thân thể gầy ốm của ba lúc đó không đủ làm mồi cho lũ muỗi đói qua đêm, chỉ nằm thao thức tủi thân, nghe mưa nhỏ giọt tí tách từ trên cây vú sữa tạt ướt chiếc võng ba nằm. Trong nhà ấy, trước đây là nhà của ba mẹ, đã bị bà ngoại sắp xếp sang đoạt cho dì Út của con. Cái giường của ba mẹ nằm ngày xưa, bây giờ dì Út và dượng Út con nằm.

Nên vậy, ba quyết tâm không quản ngại cực khổ nhọc nhằn, làm lục vất vả để tạo lại cho chị em con một căn nhà.

Khi có được căn nhà, con vui mừng và quý trọng biết mấy. Con đã kỹ lưỡng lau chùi từng viên gạch , cẩn thận chăm sóc từng cánh cửa, tấm màn, vun quén từng chậu hoa, cây kiểng.

Và ba đã tạo ra cái giường cho con nằm, tấm mền cho con đắp trong căn phòng đẹp nhất cho trưởng nữ của ba.
Ba đã có quần áo đẹp cho con mặc, có xe tốt cho con đi . Ba đã có tiền cho chị em con cất trong nhà. Con lại tiếp tục học thêm những gì cần học, và em con lại học cao hơn.
Ba đã trồng cây nguyệt quế bên cửa sổ sau nhà để đêm đêm thoang thoảng hương đưa. Ba đã dầm mưa trồng từng cây xoan xung quanh nhà. Sau này những hàng cây xoan cao lớn, mỗi mùa hoa xoan nở – hoa xoan rụng, con quét lá xoan – con nhớ ba đã cần cù dốc lòng bù đắp cho chị em con những ngày khốn cùng, cơ cực .

Mười mấy năm ba xa nhà, ông nội mất. Bà nội mất . Ba đã gửi tiền về cho con để lo giỗ ông bà nội, gửi tiền sửa nhà thờ ông bà, gửi tiền cho con đem về tặng các cô. Tặng bạc trăm đô la, các cô chê ít , các cô muốn ba gửi bạc ngàn, hay chục ngàn để các cô làm giàu ở không đi chơi và chia chác vườn đất của ông bà nội để lại đem bán, rồi tranh giành nhau.

Ba đã nhắc nhở chị em con vui chơi, mua sắm , hưởng thụ để bù lại những năm tháng cùng cực đói nghèo. Vậy mà lúc này là lúc con không cần những thứ ấy nữa.
Tại sao như vậy hả con,
Tại sao như vậy hả con
Tại sao?

Ba chỉ có hai đứa con, như người có hai tay, hai mắt … Giờ đây, ba như một thân thể tật nguyền , quằn quại với nỗi lòng tột cùng đau khổ
Con yêu thương của ba : Dương Thị An Xuyên



Có phải con là một nàng tiên trên trời đầu thai xuống làm con của ba, để cho mọi người nhìn thấy cách sống, cách cư xử phải giữ đức tính tốt đẹp của con mà lấy làm tấm gương cho cuộc sống.

Có phải kiếp trước ba thiếu nợ con – nên kiếp này con gặp ba để đòi nợ ? Khi ba đã trả xong nợ cho con, thì con vội vã ra đi . Không ai biết con về đâu, làm gì, ra sao… Nhưng con đã để lại trong lòng mọi người vô vàn đau đớn, tiếc thương .

Vanitas, Vanitatum.

Người ta nói “cát vụi trở về cát bụi ” . Ba không tin như vậy. Con không từ cát bụi mà ra. Con là tinh hoa của sự yêu thương, trìu mến. Con cũng không trở về cát bụi. Nhưng con về đâu? Cõi vô biên mù mịt ? – quanh đây hay thăm thẳm phương nào ?
Mới đây thôi – giờ thì con ở nơi đâu ? Con ở Châu Á, con ở châu Âu, Châu Phi hay Châu Úc… nơi nào ba còn có thể tìm con được . Nhưng tình thế này ba biết tìm con nơi đâu .

Ba đã khóc với bác Trí. Ba đã khóc với bác Danh . Ba đã khóc với những người quen đến thăm ba để an ủi ba khi biết ba vừa mất con. Ba đã khóc nghẹn ngào lúc ba ăn, ba đã khóc âm thầm lúc ba ngủ , lúc ba làm việc , lúc ba lái xe. Ba đã khóc với bao nhiêu nước mắt ràn rụa… giờ tre lại khóc măng.

Có khi ba tưởng tượng con đang ngồi cạnh ba và nói thật nhẹ: “Ba ơi, con gái của ba đây nè!”. Có lúc ba đang làm việc, ba tưởng chừng con đang đứng chập chờn đâu đó mà nhìn ba. Ba bước đi ngoài sân, một cơn gió nhẹ thoảng qua làm cho chiếc lá khô xào xạc, ba tưởng chừng như bước chân của con.

Có đêm trong giấc ngủ, ba tìm con trên vùng trời thăm thẳm bao la. Ba bay qua trong mênh mông mờ mịt và nghe tiếng hát văng vảng thánh thót vang vọng trong không gian … một bầy tiên nữ bay qua, từng cô tiên trẻ có đôi cánh xanh lơ … bỗng ba nhìn thấy con cũng là một cô tiên với đôi cánh vừa bay vừa hát. Con bay ngang qua ba và gọi : ” Ba ơi! Con đây nè ba, ba kính thương của con …” và con bay mất vào không gian mờ mịt, mênh mông…

Không thể tìm
Mãi mãi ba không thể tìm con
Vĩnh viễn con đã xa ba…

Tập thơ này là chuyện vui chơi giữa ba và các bác – bạn của ba – con và em đã giúp ba tìm tòi trong sách vở cũ sao chép lại những bài thơ ngày trước , gửi cho ba. Có bài con đánh trên computer, có bài con chép tay. Nét chữ con còn đây, hình ảnh con còn đây. Ai đã cắt ruột của ba, làm cho ba đau, ba khóc, cũng không bằng ba thương tiếc con đã biến mất về đâu .

Tập thơ này là chuyện vui chơi giữa ba và các bạn – giờ đây lại in dấu ấn nỗi đau đớn tột cùng của ba, tưởng chừng không chịu được nổi. Bao nhiêu khổ đau đã chồng chất lên cuộc đời ba kể từ năm 1975. Giờ ba ở xứ người, ba phải gượng đi bằng hai chân già nua hay phải sụm xuống hở con. Ngày trước ba đã từng dạy chị em con rằng:” trên đường đời con bước, nếu có bị vấp ngã, thì hãy đứng lên suýt soa rồi tiếp tục đi tới, không được dừng lại, không được than đau.” Nay ba và em con cũng phải làm như vậy .

Mấy năm gần đây phải kể từ khi ba lên tuổi 60, hàng năm đến ngày sinh nhật ba, dù cho cha con xa nhau nửa vòng trái đất, chị em con vẫn nhớ mua nến hồng, hoa quả, viết rằng: mừng ba lên tuổi thọ …” chụp hình gửi cho ba xem. Rồi đây, đến sinh nhật ba những năm tới, chỉ còn em con một mình ngồi đó – nửa phần nhớ cha , nửa phần nhớ chị. Con có trở về với em con ngày ấy hay không?
Tập thơ này vậy khi được in xong, ba hứa sẽ dành quyền đầu tiên để tặng cho con. Ba sẽ đặt hai chiếc ghế bên mấy cụm hoa trước nhà ba đang ở. Một cái ba ngồi, một cái cho con. Ba sẽ thắp ngọn bạch lạp chập chờn và đốt từng trang thơ … để cho con… đọc . Trang thơ cháy thành tro tàn mà thương nhớ con không thể phai tàn .
Ba sẽ thì thầm gọi tên con: Dương Thị An Xuyên

Mãi mãi ba sẽ gọi tên con.
Và không bao giờ ba muốn nói hai tiếng vĩnh biệt đâu con.

Ba của con

Đầu năm 2004. 




Sunday, January 11, 2026

MỘT NGÀN NĂM - THƠ DƯƠNG QUÂN

 





MỘT NGÀN NĂM


MỘT NGÀN NĂM 


Một ngàn năm! Em hẹn anh
Một ngàn năm ấy bao tình, hở em?

Ngàn năm thắp nén hương nguyền
Bao lần hóa kiếp giữ nguyên lời thề.
Ngàn năm một giấc ngủ mê
Mấy vòng nhựt nguyệt đi, về nắng mưa.

Ngàn năm đã đủ hay chưa
Trầm luân mấy cõi cho vừa giấc say?
Ngàn năm bể nhớ vơi đầy
Vụng tu nên lỡ kiếp này mất nhau.

Ngàn năm hình phạt thấm đau
Mà như con nước qua cầu chảy xuôi
Ngàn năm mấy đợt làm người
Hay cây cỏ mục, ngậm ngùi rong rêu.

Ngàn năm gỗ đá tiêu điều
Khói sương tan hợp trăm chiều ngổn ngang
Ngàn năm hưng thịnh, phai tàn
Lại ngàn năm khác muộn màng tiếp theo

Ơi! Người say đắm ta yêu
Ngàn năm miễn được một chiều có em.

               DƯƠNG QUÂN



Wednesday, January 7, 2026

THÁNG GIÊNG - THƠ DƯƠNG QUÂN

 

Tháng Giêng DQ

 
                  THÁNG GIÊNG
 
       Tháng giêng chậm bước chân buồn 
Dấu xa mộng ảo cuối nguồn thương xưa 
       Hồn ta trên đỉnh đong đưa 
Nhớ em ta ghép vần thơ trần tình 
 
       Phương nầy vắng khách Trang sinh 
Mình ta làm bướm cúi nhìn bóng ta 
       Kể từ công cán bôn ba 
Giấc hòe héo úa cỏ hoa bốn mùa 
       Tay non nhọn búp sầu đưa 
Ngõ yêu từng đã nắng mưa ngậm ngùi
 
       Bây giờ hẹn viễn mù khơi 
Vọng âm non nước thay lời hỏi thăm 
       Võ vàng giấc ngủ quanh năm 
Nhớ em lũ tóc cũng nằm tương tư 
       Bút nghiên khép nép tờ thư 
Vết chân chim đã mịt mờ quan san 
 
       Tháng giêng mỏi cánh hoa tàn 
Cành trơ cuống lá đài trang ngậm ngùi
       Mai đây XUÂN đã qua rồi 
Ta nghiêng mình xuống, tuổi đời lên cao. 

  Dương Quân
    1972