TRĂNG VIỄN XỨ (HOÀNG ÁNH NGUYỆT

TRĂNG VIỄN XỨ

Trăng treo ảo ảnh biên đình

Trăng soi lữ khách độc hành viễn du

Trăng thề hẹn bến tương tư

Dẫu tàn phai vẫn thiên thu đợi người

(Dương Quân)


Cám ơn các thân hữu đã ghé vào ngôi nhà đơn sơ của HOÀNG ÁNH NGUYỆT






Wednesday, December 31, 2025

NĂM MỚI - THƠ DƯƠNG QUÂN

 

Image result for NĂM MỚI HOA MAI NỞ




 
Năm Mới


 Ừ em, năm cũ hết rồi 
Một năm dở khóc, dở cười tỉnh say 
Bây giờ năm mới sang đây 
Nghiêng vai gánh nặng chất đầy tuổi cao. 

Lắng nghe thế sự ồn ào 
Lắng nghe giòng chảy máu đào đã vơi 
Hình như sắp hết kiếp người 
Mà sao thân xác rã rời ủ ê. 

Ừ em, năm mới lại về 
Quẩn quanh cũ, mới chẳng hề đổi thay 
Vẫn mong vẫn đợi từng ngày 
Cuộc đoàn viên, buổi sum vầy nước non. 

Trăng thề đã khuyết lại tròn 
Nghĩa tình trăm mối hãy còn ngổn ngang 
Cần chi xuân đến, xuân tàn 
Cần chi năm mới rộn ràng đón đưa. 

 Dương Quân
 


 


Sunday, December 28, 2025

BIỄN NHỚ MÊNH MÔNG - THƠ DƯƠNG QUÂN

 

Biển mênh mông


Cả đời ta chất chồng đầy nỗi nhớ
Mới chào đời, ta phải khóc tu-oa
Khóc để quên chuỗi tiền kiếp nhạt nhoà
Nhưng vẫn nhớ chân thân như huyền thoại

Giòng sữa mẹ nuôi ta, ngày lớn dậy
Ta níu tay mẹ dắt bước đường trần
Ta lắng nghe thầy, cô dạy nghĩa nhân
Ta kết bạn, cùng vui buồn tình tự

Ta gặp em, lại vơi đầy thương nhớ
Từng đêm dài thao thức, ngủ không yên
Em bỏ bùa cho ta rộn trái tim
Ta chìm đắm trong vũng buồn mê muội

Ta bước qua bao nhịp cầu tội lỗi
Cứ ước mơ, hy vọng, rồi đợi chờ
Gom nồng nàn, đau khổ dệt thành thơ
Chờ lá rụng, mưa rơi, trăng mờ tỏ...

Lúc gần em, ta mừng vui khó tả
Phút chia tay, lòng khôn xiết ngậm ngùi
Ta miên man lo thêu dệt, vẽ vời
Rồi trân trọng tôn em lên thần tượng

Mãi nhìn nhau, không nhìn về một hướng
Nên hàn ôn, vinh nhục chẳng bền lâu
Ta mất nhau. Và biển nhớ bắt đầu
Thả thuyền mộng lênh đênh, không định hướng

Ta nhớ lắm, từng phút giây dĩ vãng
Nhớ mái nhà, giếng nước, nhớ hàng cau
Nhớ mẹ già, em nhỏ phía nhà sau
Tiếng gà gáy, tiếng cơm sôi, chiều muộn

Nhớ con trâu kéo cày trên đồng ruộng
Con sáo quẩn quanh, nhảy đậu trên sừng
Nhịp cầu tre lắc lẻo bắc ngang sông
Không chở hết buồn phiền sang phía khác

Ta lưu vong, sống cuộc đời lưu lạc
Nhớ cố hương, từng tấc đất, cọng rau
Ta nhớ em, lòng thắt thẻo, dạt dào
Nhớ da diết, cả quãng đời xa vắng

Ta ngập chìm trong hoàng hôn phiêu lãng
Nếm từng giờ vị đắng kiếp trần ai

.................

Người ở đâu? Cho ta mượn bàn tay
Ta bám lấy, giữa trùng trùng biển nhớ.

                Dương Quân
02-19

                     

TÁC GIẢ SUY NGHĨ VỀ BIỂN NHỚ MÊNH MÔNG - THƠ DƯƠNG QUÂN



Tác giả Với suy nghĩ về tâm lý triết học trong bài thơ 
BIỂN NHỚ MÊNH MÔNG rằng : 

Bộ não của con người có nhiều vùng, phụ trách chức năng khác nhau
Có một vùng não bộ phụ trách “ trí nhớ “ ( memory )
Khi em bé vừa chào đời, bộ não bắt đầu hoạt động
Tiếng khóc tu-oa do hoảng hốt, buộc phải quên các tiền kiếp
để tiếp nhận kiếp người mới bắt đầu.
Và “ bộ nhớ “ của đứa bé thu nhận tất cả diễn tiến xảy ra trong cuộc sống
Những buồn, vui, khổ, phiền, thương, nhớ, đợi, chờ.....chồng chất thêm mãi....
Đến tuổi già, ký ức đã đầy, những đau buồn thường nhớ dai hơn vui sướng
Nỗi nhớ mênh mông tràn ngập như biển nhớ mênh mông
Tâm tình con người dường như chìm ngập trong “ Biển Nhớ Mênh Mông”
Chỉ biết kêu gọi có “ một bàn tay “để bám lấy
Người già thiếu bạn tri kỹ, tri âm...có lẽ là do vậy


Tác giả DƯƠNG QUÂN


Thursday, December 25, 2025

MỪNG LỄ GIÁNG SINH - THƠ DƯƠNG QUÂN

 

MỪNG LỄ GIÁNG SINH 

giang sinh

 Mỗi năm mừng đón Lễ No-el
Khắp chốn giăng giăng rực ánh đèn
Chúa xuống trần gian lo cứu rỗi
 Người ham danh lợi cứ bon chen
 Lắm phường gian ác còn tham vọng
 Nhiều kẻ bần dân mãi khổ hèn
 Cầu Chúa cho: "Hòa- Bình- Thế- Giới"
 Ngàn lần xin nguyện tiếng "A-Men!"

 DƯƠNG QUÂN 
                            
 

Wednesday, December 24, 2025

BIÊN HÒA NHỚ GIÁNG SINH XƯA - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT

 


image001


CHÚC ACE CÙNG BẠN HỮU MỘT GIÁNG SINH AN BÌNH
TRÀN ĐẦY SỨC KHOẺ, MAY MẮN
NHƯ Ý SẼ CẦU


BIÊN HOÀ NHỚ GIÁNG SINH XƯA

noel_1-large-content



BIÊN HOÀ NHỚ GIÁNG SINH XƯA


        Ngoài trời đang se lạnh. Tiếng nhạc Giáng Sinh âm vang đây đó. Báo hiệu mùa Đông đến, Giáng Sinh nữa lại về làm xao động lòng người. Nơi xứ Mỹ đang được mọi người háo hức chuẫn bị cho lễ Giáng Sinh thật hạnh phúc và tràn đầy niềm vui, cũng là dịp chúng ta tìm về những khoảnh khắc ấm áp bên gia đình, đồng thời còn là cơ hội trao nhau những món quà ý nghĩa thay cho lời chúc đến người thân yêu cũng như chuẩn bị chào đón năm mới  Tết Dương Lịch sắp đến.

         Không khí lễ hội đang tràn ngập trên đường phố với muôn vạn ánh đèn màu lấp lánh và những cây thông Noel được trang trí thật công phu, đèn hoa rực rỡ giăng mắc khắp mọi nơi, đặc biệt tại các nhà thờ Thiên Chúa Giáo, hang đá Bê Lem được dựng lên cùng cảnh tượng Chúa giáng trần rất trang trọng… Lòng tôi nô nức, dù chẳng nói ra và dường như có một huyền lực nào đó khiến tâm trí tôi cứ quay ngược về quá khứ, một quá khứ thật ngọt ngào và êm đềm của tuổi mộng mơ khi tôi còn ở quê nhà…

          Tôi còn nhớ cách đây hơn 40 năm, một người bạn rất thân, học chung lớp với tôi tại trường Ngô Quyền Biên Hòa; bạn theo đạo Công Giáo, nên thường rủ tôi đi lễ hàng tuần và nhiều lần đi dự Lễ Giáng Sinh tại nhà thờ Biên Hòa, ngôi nhà thờ cổ kính đối diện trường Mỹ Nghệ mà hằng ngày tôi đều đi ngang qua, lúc tôi còn học tại trường Tiểu Học Nguyễn Du.

           Mặc dù tôi là người ngoại đạo, nhưng tôi rất thích đi nhà thờ, bạn tôi hiểu được điểm nầy, nên thường rủ tôi đi dự lễ… Nhờ vậy, tôi thuộc rất nhiều bài kinh thánh: Kinh Kính Mừng, Kinh Lạy ChaKinh Tạ Ơn… Ngoài ra tôi còn thuộc nhiều bài thánh ca như: Ave Maria, Hang Belem… Nhưng tôi thích nhất là bài:“Đêm Thánh Vô  Cùng" hoặc “Đêm Yên Lặng” (tiếng Đức: Stille Nacht; tiếng Anh: Silent Night). Lời của bài hát Stille Nacht được viết bằng tiếng Đức bởi linh mục Josef Mohr và giai điệu được sáng tác bởi nhà giáo/nhạc sĩ thiên tài người Áo Franz Xaver Gruber, cả hai đều là người Áo.

 “Silent Night/Đêm Thánh Vô Cùng” bài thánh ca bất hủ, được dịch ra nhiều thứ tiếng và lưu truyền đến ngày nay, nhất là không thể thiếu trong các ngày Lễ Giáng Sinh trên khắp thế giới: 

“Đêm thánh vô cùng.Giây phút tưng bừng. Đất với trời xe chữ Đồng. Đêm nay Chúa con thần thánh tôn thờ. Canh khuya giáng sinh trong chốn hang lừa. Ơn châu báu không bờ bến. Biết tìm kiếm của chi đền. Ôi Chúa Thiên đàng. Cam nếm cơ hàn. Nhắp chén phiền vương phong trần. Than ôi Chúa thương người đến quên mình. Bơ vơ chốn quê nhà lúc sinh thành. Ai đang sống trong lạc thú. Nhớ rằng Chúa đang đền bù. Tinh tú trên trời, sông núi trên đời. Với thánh thần mau kết lời. Cao sao Hoá Công đã khéo an bài. Sai con hiến thân để cứu nhân loại. Hang chiên máng rêu tạm trú. Bốn bề tuyết sương mịt mù.”

         Chúng tôi là đôi bạn gái cùng đang ở lứa tuổi hoa mộng, có thể nói là lứa tuổi đẹp và rất hồn nhiên… Bạn thường hay giải thích những gì tôi thắc mắc về Chúa hoặc các vị Thánh, hay ý nghĩa của những ngày lễ trọng. 

         Nhờ bạn tôi, mà tôi hiểu khá nhiều về đạo Thiên Chúa và từ đó, tôi thường xuyên cùng bạn đi lễ. Bạn tôi cho biết Giáng Sinh là ngày trọng đại của những người theo Kitô Giáo, phải làm lễ kỷ niệm và tưởng nhớ ngày sinh của Chúa Giê-Su vào ngày 25 tháng 12, ngày mà Thiên Chúa xuống thế gian làm người để cứu nhân loại… theo tài liệu viết về lịch sử Thiên Chúa Giáo, Chúa được sinh ra tại Bethlehem cách Jerusalem khoảng 5.5 miles (khoảng 09 cây số) thuộc Vương Quốc Juda, dưới thời Đế Quốc La Mã.

         Tại một số nước, người Thiên Chúa Giáo ăn mừng Lễ vào ngày 25 tháng 12, nhưng cũng có một số nước tổ chức Lễ vào tối 24 tháng 12. Tuy nhiên, theo tìm hiểu, tôi được biết những người theo Chính Thống Giáo Đông Phương vẫn sử dụng lịch Julius để tổ chức lễ vào ngày này và theo lịch Gregorius thì Lễ Giáng Sinh vào ngày 07 tháng 1. Sau nầy, dần dần theo thời gian và qua lễ hội của người phương Tây, người ta tổ chức Lễ Giáng Sinh càng linh đình hơn, cho đến ngày nay, Lễ Giáng Sinh được xem là một ngày lễ quốc tế.

         Một hình ảnh quen thuộc được gắn liền trong mùa Lễ Giáng Sinh là ông già Noel, một ông già mặc quần áo màu đỏ viền trắng với tóc bạc phơ, râu và hàng ria dài trắng như tuyết. Ông già Noel tùy ngôn ngữ của mỗi nước mà tên đọc khác nhau. Từ đầu, người Hà Lan gọi Thánh Nicholas là Sinter Klass, sau này đọc thành Santa Claus. Trong tiếng Anh, Ông già Noel được gọi là Santa Claus (Thánh Nicolas), xuất phát từ truyền thuyết về một nhân vật có thật, sống ở thế kỷ thứ 4 tên là Nicolas. Tiếng Pháp gọi là Le Père Noel (nghĩa là Ông cha Noel). Riêng người Việt Nam, ảnh hưởng văn hóa Pháp một phần, vẫn quen gọi là Ông Già Noel.

         Truyền thuyết cho rằng Ông già Noel trở lại trần gian qua đường ống khói lò sưởi, đến mỗi gia đình để tặng quà cho trẻ con vào trong chiếc vớ hay giày treo gần giường ngủ hay lò sưởi. Ông mang lại những giấc mơ đẹp với tuổi thơ trong đêm Lễ Giáng Sinh. Vì vậy mà cha mẹ, người thân thường mua quà bỏ vào vớ để cạnh lò sưởi lúc trẻ con ngủ, để khi thức dậy chúng cảm thấy vui mừng với quà của ông già Noel tặng. Điều này khuyến khích trẻ em biết vâng lời cha mẹ, làm việc thiện để được ông già Noel tặng quà theo điều ước…

         Bạn tôi kể, người ta thường nhắc đến biểu tượng của ngày Lễ Giáng Sinh qua ý nghĩa “vòng lá mùa vọng”, một vòng tròn kết bằng cành lá xanh tươi treo nơi cửa chánh hoặc đặt trên bàn để mọi người dễ thấy. Cây thường xanh được trang hoàng trong các bữa tiệc của những ngày Đông Chí, cũng là dấu hiệu của mùa Đông sắp kết thúc. Bốn cây nến được đặt trên vòng lá. Đó là tục lệ được khởi xướng bởi các tín hữu Lutherans ở Đức vào thế kỷ thứ XVI để tượng trưng cho cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối. Vòng lá hình tròn màu xanh còn nói lên tính cách vĩnh hằng, tình thương yêu của Thiên Chúa cũng như niềm hy vọng Đấng Cứu Thế sẽ đến cứu giúp con người. Bốn cây nến trong đó được phân chia theo đúng thời gian của Mùa Vọng: ba cây màu tím, màu của Mùa Vọng và một cây nến màu hồng. Cây nến màu tím (purple) đầu tiên được thắp sáng vào ngày Chúa Nhật tuần lễ đầu tiên của Mùa Vọng; cây nến màu tím thứ hai được thắp sáng vào Chúa Nhật tuần lễ thứ Hai; kế, cây nến màu hồng được thắp sáng lên vào Chúa Nhật tuần lễ thứ Ba, cây nến màu tím cuối cùng được thắp sáng lên trong ngày Chúa Nhật tuần lễ thứ Tư của Mùa Vọng. Những người Kitô hữu chuẩn bị tâm hồn lẫn con tim để đón nhận Thiên Chúa trong mùa Giáng Sinh và trong ngày Lễ Giáng Sinh. Cây thông Noel cũng là một biểu tượng không thể thiếu… 

         Mùa Giáng Sinh năm nay tự nhiên tôi cảm thấy thật lạnh, cái lạnh khác thường làm tôi không tài nào ngủ được. Tôi choàng dậy lấy khăn choàng quấn ngang cổ, chân mang vớ dày, mặc thêm quần và khoác thêm áo ấm, tôi cuộn tròn trong chiếc chăn kín mít để chống đở cái lạnh. Vậy mà không hiểu sao nó vẫn len vào được. Tôi khẽ rùng mình và run lên nhè nhẹ. Tiếng chuông nhà thờ gần nhà vang lên… Tôi nghe trong lòng dâng tràn cảm xúc… Nhớ ơi là nhớ không khí Giáng Sinh nơi quê hương Biên Hòa, mà mấy mươi năm rồi tôi không thể nào quên. Thời gian có thể xóa nhòa tất cả những gì nhưng tôi thì không thể quên và chắc sẽ không bao giờ quên được trong suốt cuộc đời mình…

         Đời sống của một cô nữ sinh chỉ biết có mái trường và gia đình, đột nhiên rẽ sang hướng đời khác với một quá khứ không thế nào có thể xoá nhòa… Quá khứ ngọt ngào và êm đềm quá… Giáng Sinh năm đó, mọi thứ đều thay đổi, tôi nghĩ đã đến lúc mình trưởng thành, tôi không cùng cô bạn gái đi lễ nhà thờ như hàng năm, vì tôi có người bạn mới, bạn trai… Tôi bắt đầu biết mơ mộng, tình yêu hé nở… Trong cuộc đời có những tình cờ không giải thích được, thêm vào đó có những ngẫu nhiên như được bàn tay vô hình sắp đặt… Những lần theo cô bạn đi lễ nhà thờ, tôi có dịp làm quen với một người bạn trai… Lần đầu tiên tôi cảm thấy như có sự thân thiện, khi anh đưa tôi đến quỳ dưới chân Chúa cầu nguyện… Tôi và anh yêu nhau từ đó. Những đêm Noel của những năm kế tiếp cũng như những lần theo anh đi lễ sau này tôi cảm thấy càng ấm áp hơn, khi nhà thờ Biên Hòa sáng rực ánh đèn, đường phố về khuya se lạnh nhưng đẹp lạ lùng và sau khi dự thánh lễ, chúng tôi cũng có chung những bữa ăn “Réveillon” vào nửa đêm thật hạnh phúc, tuy anh và tôi cả hai là người ngoại đạo.

         Đêm Giáng Sinh xưa tại nhà thờ Biên Hòa thật thơ mộng và êm đềm. Từ đó, tôi yêu mùa Đông, tuy lạnh nhưng thật lãng mạn. Noel cũng là dịp tôi và mọi người xung quanh tận hưởng những giây phút ngọt ngào của tình yêu, của niềm tin và hy vọng, tuy là mùa Đông nhưng vẫn thấy ấm áp. Ấm áp không phải ngồi bên lò sưởi, mà được ngồi bên cạnh người thương, khi mình dựa đầu vào một bờ vai tin cậy, một người mình yêu và mang tình yêu đến cho mình. Tôi càng cảm thấy ấm áp lạ thường từ đôi bàn tay ấy. Thật khó quên khi đôi bàn tay đan chặt vào nhau, và cho đến bây giờ người bạn đưa tôi đi dự Lễ Giáng Sinh ở nhà thờ Biên Hòa trên 40 năm là ông xã của tôi. Tôi nghĩ lần đầu hai chúng tôi quỳ dưới chân Chúa cầu nguyện… và nhờ bàn tay nhiệm mầu của Chúa se kết cho chúng tôi có được hạnh phúc đến ngày hôm nay, có cuộc sống bên nhau gần trọn đời… chúng tôi vẫn giữ những kỷ niệm khó quên này, những thông lệ hằng năm đến nhà thờ cầu nguyện. Chúng tôi sống với nhau đến bây giờ và đã có bốn mặt con, tất cả đều trưởng thành... Noel đối với tôi thật sự là một niềm hạnh phúc.

         Tôi xin dâng lời cảm tạ Chúa và bao hồng ân Ngài đã cho chúng tôi một cuộc sống đầy ý vị …

         Trong làn không khí hân hoan vui mừng đêm Chúa giáng trần, tôi mong ước và kính chúc quý đồng hương một mùa Giáng Sinh an bình và Tết Dương Lịch đầy may mắn, sẽ đến với mọi người. Và một điều, tôi muốn nói lên ở đây là lời chân thành cảm ơn người bạn học ngày xưa của tôi, hiện không biết đang ở phương trời nào. Người bạn ấy tên Vũ Thị Quyết trước năm 1975 ngụ tại Tân Mai/Biên Hòa.


        Hoàng Ánh Nguyệt



Sunday, December 21, 2025

TÌNH NGÁT HƯƠNG YÊU - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT


 


TÌNH NGÁT HƯƠNG YÊU
 


Em nhớ lại đêm nào 
Ta cùng ngắm trăng sao 
Bên sông  Đồng êm ả 
Ôi! Đời đẹp biết bao 

Trăng từ từ lên cao 
Cá tưởng mồi đớp bóng 
Mặt nước sông chao động 
Những gợn tình lăn tăn 

Thuở ấy tuổi mười lăm 
Em yêu trước trăng rằm 
Nuôi trong lòng hy vọng 
Tình đẹp mãi… ngàn năm 

Ôi ! Tình yêu tuyệt diệu 
Trao nhau không ngại ngần 
Nụ hôn đầu thắm thiết 
Hạnh phúc tràn đêm xuân 

Bốn mươi năm yêu thương 
Chung bước khắp viễn phương 
Tuổi cao càng thắm thía 
Nghĩa đời …đôi uyên ương 

Tình tuyệt quá anh ơi 
Anh và em ước nguyện 
Trăm năm ta đã hẹn 
Cùng chấp cánh bay cao. 

Hoàng Ánh Nguyệt
(21-04-2009)


Thursday, December 18, 2025

THƯ GỞI VẾ LONG THÀNH - THƠ DƯƠNG QUÂN


THƯ GỞI VỀ LONG THÀNH
  (Viết cho Chị H.)

 

Hôm nay,
  Mây xám sao nhiều quá
Giăng phủ không gian, cả đất trời
Người đến, báo TIN BUỒN vội vã
"Quê nhà- Chị đã trút tàn hơi"...

 

Chị vào bệnh viện hôm tuần trước
Tiều tụy thân gầy, khóe mắt sâu
Khi rước Chị về..........
Khăn trắng phủ..........
Thôi rồi! dáng liễu Chị còn đâu?

 

Chị ơi!
Thôi thế!  là thôi!  Hết!
Ngày ấy em đi hứa trở về
Chị bảo: "Một mình nơi đất khách
em buồn. Chị đợi mãi người đi "

 

Chị thương em Chị, trai thời loạn
Nợ nước chưa đền- gãy súng gươm
Đành phải xa nhà, lìa xứ sở
Quê người khắc khoải kiếp cô đơn

 

Quê người em vẫn thương về Chị
Dành dụm gởi tiền cho Chị tiêu
Chị lại góa chồng- buồn héo hắt
Bàn thờ, bóng Chị đổ xiêu xiêu

 

Nhớ xưa
Từ thuở còn thơ ấu
Em vẫn giành ăn, Chị vẫn nhường
Em mãi rong chơi, làm Chị giận
Chị hiền, đâu nỡ trách em luôn

 

Nhớ xưa
Chị lớn thành cô gái
Mắt phượng, môi son...Chị lấy chồng
Em khóc- đi tìm theo xác pháo
Dấu hài, chân Chị dẫm rêu phong

 

Nhớ xưa
Cứ mỗi lần em bệnh
Chị vội về thăm với gói quà
Sờ trán, xem chừng em sốt lắm
Em vờ bệnh mãi, Chị đừng xa.

 

Nhưng rồi lại phải xa ngàn dặm
Nửa vòng trái đất nhớ quê hương
Chị ơi! Em hứa về thăm Chị
Sao chẳng chờ em lỡ bước đường?

 

Hôm nay
Mây xám giăng nhiều quá
Xám cả không gian, cả đất trời
Em chép bài thơ này khóc Chị
Vô cùng thương tiếc Chị! Buồn ơi!

 

Thế nào em cũng về quê cũ
Thăm xứ Đồng Nai, nhớ quặn lòng
Thăm Chợ Long Thành, cây trái ngọt
Chỗ Chị ngồi bán bưởi- còn không?

 

Thế nào em cũng về thăm Chị
Nấm mộ vườn sau- chỗ Chị nằm
Thắp nén trầm hương- em khấn nguyện
Ngậm ngùi: VĨNH BIỆT CHỊ!  ngàn năm!

 

Dương Quân
2006


Tuesday, December 16, 2025

CHẲNG BẬN LÒNG - THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT - KIỀU OANH CẢM TÁC - CÓ NHỮNG NIỀM RIÊNG

 

CHẲNG BẬN LÒNG THƠ HOÀNG ÁNH NGUYỆT
 KIỀU OANH CẢM TÁC "CÓ NHỮNG NIỀM RIÊNG" &
DESIGN


 
 
CHẲNG BẬN LÒNG
 
Chẳng bận lòng chi, miệng tiếng đời
Giữ tâm thanh tịnh sống an vui
Đừng nghe vọng ngữ, lời khen tặng
Bỏ hết ưu phiền theo nước trôi.
 
Chẳng bận lòng chi, chuyện được thua
Trò đời lên xuống tựa thoi đưa
Như mây, như gió chìm hư ảo
Gút mắc giã từ, xin tiễn đưa.
 
Chẳng bận lòng chi, chuyện nghiệp duyên
Bao nhiêu lo lắng chỉ thêm phiền
Thuyền thơ lặng lẽ xuôi dòng chảy
Ngày tháng không dài cứ thản nhiên.
 
Chẳng bận lòng chi chuyện hận, sân
Luân hồi, sinh tử kiếp trầm luân!
Nhân tình thế thái đời muôn mặt
Ai đươc, ai thua, ngộ Sắc Không?
 
Thôi chẳng buồn chi, cố luyện tâm
Xả buông mọi nỗi, tránh mê lầm
Dòng đời lẩn quẩn thân oằn mỏi
Về cõi Tây Phương...bước khẽ gần?
 
Hoàng Ánh Nguyệt
08.15


 

có những niềm riêng

Thân tặng chị Hoàng Ánh Nguyệt
Cảm tác qua bài thơ “Chẳng Bận Lòng”
 
Có những niềm riêng từ lâu khép kín
Chôn thật sâu vào mãi tận đáy tim
Rồi âm thầm, ôm lòng đau câm nín
Cố quên đi để “Chẳng phải bận lòng”
 
Có những niềm riêng, tâm tư chưa ngỏ
Muốn nói ra, nhưng sao vẫn ngại ngùng
Vì ngập ngừng nên đêm về thổn thức
Suốt canh thâu, trằn trọc mãi bâng khuâng
 
Có những niềm riêng gửi vào trang sách
Đếm cô đơn, ôm gối mộng buồn tênh
Thấy sự đời mà lòng càng ngao ngán
Ráng đuổi xô bao nhiêu nỗi ưu phiền
 
Ngày tháng dài cứ miệt mài đi tới
Thả buông trôi cho thế sự xoay vần
Tâm thanh tịnh: Hãy tìm về cõi phúc
Quên sân, si bỏ mọi chuyện phù vân
 
Không ủy mỵ, không hận đời ngang trái
Chuyện xa xôi như một thoáng mưa qua
Tâm thanh thản nên lòng mình nhẹ bổng
Và canh thâu trở giấc chẳng xót xa
 
Đêm xôn xao, nhìn vầng trăng tỏa sáng
Ánh Nguyệt vàng chiếu xuống khắp trần gian
Bỏ ngoài tai, chuyện nhân tình, thế thái
Buông xả rồi: “Vui hưởng ánh trăng vàng”…

 
Kiều Oanh, Virginia 
August 2015